Email của Ph.D CAO VĂN HỞ
Xin CỨU NGUY ĐỀ NGHỊ "NICK" GIÙM !
Ho Cao to, CưuNguy, me
show details 12/1/09 (*Ngày 1 tháng 12 năm 2009)
Tho Rieng MAT
CN men:
Hoi sang 6:00AM toi da goi e-mail nho dang tai Tra loi cua Dr. Cao Van HO den Địa chỉ Email: cnguyqghc@gmail.com
Xin xac nhan la cnguyqghc@gmail.com co con active khong?
Day la loi Mao Ton Cuong off-line, Cuu Nguy nhe:
"Nam xua 1999, tai Dai Hoi The gioi Washington D.C., CN co hoi G.S Nguyen Manh Hung ve "Chien tranh Dep Loan", va "Chien tranh Chay Loan", nhung CN quen hoi "Lam sao tranh nhung bao tap trong tap the CSV QGHC" cho nen bay gio CN phai tu figure out ways to sort out this mess.
Da day phong ba khap bon (4) troi. (Tho Nguyen Binh)
Hay kien nhan cho doi, toi noi la toi NHAP CUOC la toi dang NHAP CUOC vi phuc loi cua tap the QGHC.
Toi co Niem Tin, va Niem Tin do la Suc Manh.
Hay de nghi cho toi mot But hieu (pen name) de toi gop tieng voi Cuu Nguy nhe.
Chao quyet thang
CVH
Nhóm 1% QGHC - Thông tin nội bộ QGHC Tỵ Nạn Hải Ngoại. Thiết lập từ 2008- Email Liên Lạc: cnguyqghc@gmail.com
Tuesday, July 6, 2010
Sunday, July 4, 2010
VÕ HOÀNG ÂN
NGHE HƠI QUEN VỚI NHIỆM SỞ RẠCH GIÁ-KIÊN GIANG ???
***Mt68:
Chúng tôi vừa nhận được mấy chữ như vầy: ".... các anh nhớ không sai đâu. Võ Hoàng Ân nầy có xuống làm việc ở bên Tòa HC Thị Xã Rạch Giá , chứ không phải bên Tòa HC Tỉnh Kiên Giang. Tôi nhớ cái anh nầy ốm, hơi nhỏ con 1 chút, ở trọ nhà Ông Dân Biểu Bùi Nhực Nghĩa thì phải ??? Hình như anh Võ Hoàng Ân làm chức gì đó trong Ty Hành Chánh ? Không nhớ rõ, có phải Trưởng Ty Hành Chánh hay không ? Phải chi có anh Đỗ Quang Tỏa, hiện ở Wash.DC xác nhận thì chắc ăn 100% !!! Vài hàng thăm Anh xxx và gia đình. Chúc anh xxx còn dồi dào sức khỏe để đánh đấm cho vui những năm tháng xa quê hết mong ngày về !!!... THC/ RG." ./- mt68
CHIA XẺ TÂM TÌNH
Gặp Bạn Võ Hoàng Ân
Trong thời-gian gần đây tôi nhận được một e-mail của bạn Chế Minh Châu. Bạn cho biết là bạn Võ Hoàng Ân vừa đến định cư tại vùng Quận Cam, miền Nam California, Hoa Kỳ và tình cờ bạn Chế Minh Châu vừa gặp được bạn Võ Hoàng Ân tại một tiệc cưới nọ. Võ Hoàng Ân là một bạn học cùng khóa với tôi tại Học-Viện Quốc-Gia Hành-Chánh gần 40 năm về trước. Dù học chung trường, chung lớp nhưng bạn ấy đối với tôi hầu như là một người xa lạ. Tôi đã không có dịp chuyện-trò trực-tiếp với bạn trong quá-khứ thuở còn đi học. Sau khi tốt nghiệp xong, mỗi người lại đi một nơi khác nhau. Tôi về Tổng Nha Thuế Vụ làm việc tại Nha Huấn Luyện. Còn bạn Ân từ đó được bổ nhiệm đi đâu thì tôi hoàn toàn không rõ. Nghe đến tên bạn qua e-mail của bạn Chế Minh Châu tôi chỉ có một khái niệm lờ mờ về một người bạn học cũ và tôi chỉ còn nhớ mang máng khuôn mặt và vóc dáng của bạn ấy mà thôi. Tình-cờ, không hẹn trước, tôi đã gặp lại “cố nhân”, có lẽ là bởi do nhân duyên mà ra, theo kiểu “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” như câu của người Việt thường nói.
Tôi sống ở trên vùng Los Angeles, ít có cơ hội xuống Quận Cam. Thỉnh thoảng tôi ghé nơi ấy khi đi lo việc riêng hay gặp gỡ bạn bè mà thôi. Vào chiều ngày mùng 6 tháng 5 năm 2010, sau khi nhận được thư thông báo từ bạn bè, tôi xuống Peek Family để viếng nhạc mẫu của bạn Đèo Chính Mung tại phòng số 3. Tại đây, tôi đã gặp được một số các bạn đồng khóa, trong đó có Võ Hoàng Ân cũng đến nơi ấy với cùng một mục đích. Ngày hôm đó, chúng tôi cùng nhau viếng Cụ nhạc mẫu của bạn Đèo Chính Mung, và cùng nhau vái linh-cữu của Cụ. Bạn Lê Phước Ba, một người ăn mặc lịch sự nhất trong nhóm bạn của ngày hôm ấy được bạn bè “đề cử” đại diện anh em nói vài lời chia buồn với tang gia. Trong bộ veston, cà vạt chỉnh tề, và với thiện-chí có sẵn, bạn Lê Phước Ba không khách sáo gì hết, ứng khẩu bày tỏ cảm tưởng trước đại diện tang quyến và ngỏ lời thành thật chia buồn với họ về sự mất mát to lớn trong gia đình. Xong công việc của ngày hôm ấy, bạn bè có mặt rủ nhau đi ăn tối chung một bữa. Có vài bạn vì bận rộn chuyện gia đình nên cần về ngay. Cuối cùng chỉ còn có bạn Võ Hoàng Ân, vợ chồng Lê Phước Ba-Triệu thị Ngà, Ngô Xuân Vũ, Trần Bạch Thu và tôi trực chỉ đến nhà hàng Capital Seafood tại thành phố Garden Grove. Đây cũng chính là tiệm ăn mà vào tháng 6 năm ngoái tôi đã có dịp gặp lại “cố nhân” Cao Đức Nhuận trong lần hai vợ chồng bạn đến Hoa Kỳ thăm cậu con trai đang du-học bên Mỹ. Coi bộ, tôi có duyên với các bạn phương xa đến và có duyên với chỗ ăn uống này đây. Như thường-lệ, bạn Lê Phước Ba lại đại diện anh em để đặt thức ăn. Các thành viên còn lại tại cái bàn tròn ngày hôm ấy không cần phải bàn-soạn gì trước và đều tỏ ra nhất trí, hoan-hỉ với phần hành lo liệu các món ăn của cặp bài trùng Ba Ngà. Và cũng như thường-lệ, bạn Ba Lê lôi ở trong một túi giấy ra hai chai rượu vang dùng làm nhạc đệm cho các món ăn nòng cốt buổi chiều tối hôm ấy. So sánh với bạn Ba Lê, tôi thấy thoạt nhìn thì bạn ấy sướng hơn tôi nhiều về cái khoản ăn uống; vợ chồng bạn Ba Ngà rất sành điệu về nấu nướng và ăn uống.
Nhưng xét kỹ lại, hai bạn ấy lại “khổ” hơn tôi nhiều. Giản dị là vì quá rành ăn uống cho nên bạn ấy phải kén chọn món ăn, trong lúc tôi không biết tí gì về nấu ăn nhưng vì ham ăn và chỉ có biết có ăn mà thôi cho nên tôi được ăn ngon trong lúc tâm tư không hề thắc mắc, khỏe ru. Cái số của tôi nghiệm lại nó rất lạ. Tôi quen biết với khá nhiều người thích ăn ngon nơi sở làm và ngoài xã-hội. Nhờ giao du với họ tôi đã có cơ hội thưởng thức được thi vị ẩm thực trong đời. Nói đâu xa, trong số các bạn ngồi cạnh tôi đây, vợ chồng các bạn Ba Ngà, Ngô Xuân Vũ và Trần Bạch Thu đều là chuyên-viên ẩm thực đáng tin cậy. Dù rằng nấu nướng là sở đoản của tôi nhưng thiết nghĩ các bạn bè cũng cần đến tôi lắm. Ấy chẳng qua là vì, dù không biết nấu nhưng tôi lại biết ăn; ít ra tôi cũng được một nửa, và phàm người nấu ăn ngon lại cần đến bạn bè biết thưởng thức món ăn ngon và có vài nhận xét xây dựng mà điều này thì tôi có thừa thiện chí. Ngay cả các nhà hàng nổi tiếng khi làm ăn thương mại cũng mong có các nhà phê-bình ăn-uống, food critic, ghé qua thưởng lãm và cho vài lời khích lệ, cho nên cái vai trò phê bình nghệ thuật nấu nướng của tôi xem ra cũng có đất dụng võ và vì thế bạn bè không thể nào bỏ lơ tôi được. Mà cái khoản này các bà nội trợ xem là một loại “vitamin” cần thiết. Ngày nào cũng nấu ăn ngon cho ông chồng của mình, các ông ăn riết thấy thường đâm ra nhàm chán và xem thường tài năng của các hiền thê, thỉnh thoảng kéo tôi đến nhà, tôi chia sẻ cho các bà vài lời vàng ngọc, một loại phần thưởng tinh-thần quí giá, về cái giá trị tài năng nội trợ của quí bà, thì thử hỏi làm sao quí bà không cảm động cho được. Cũng chính nhờ tôi biết trân trọng sự tiếp đón ân cần của vợ chồng bạn bè mà tôi có duyên ăn uống dài dài vậy. Được biết bạn Võ Hoàng Ân ăn chay trường cho nên vợ chồng bạn Ba Ngà bảo nhà hàng làm cho cả hai loại, vừa chay vừa mặn để tất cả cùng ăn chung. Có thực mới vực được đạo, quả không sai. Phải có cái gì cho vững bụng trước cái đã kế đó phe ta mới có thể sinh hoạt khởi sắc với nhau được. Chúng tôi vừa ăn vừa uống, vừa chuyện trò vui-vẻ, tương đắc lắm. Bạn Võ Hoàng Ân có vóc dáng tầm thước, sắc diện tươi-nhuận, tính tình xuề-xòa, vui-vẻ, dễ chịu. Khuôn mặt bạn có nét của “dị nhân” và hơi khắc khổ của một đạo sĩ. Được biết bạn có cuộc sống của một cư sĩ. Bạn đã tu-tập và thực-hành giáo lý đạo Phật từ cả 20 năm nay. Bạn có vẻ ít nói, nhưng khi được bạn bè hỏi han, bạn sẵn-sàng trả-lời chi tiết làm hài lòng người nghe. Thỉnh thoảng, bạn vui-vẻ cung-cấp cho bạn-bè các kiến-thức liên-quan đến các đạo sĩ, hay thiền sư Ấn độ hoặc Việt Nam và các căn-bản lý-thuyết nhà Phật. Bạn có một sự hiểu biết rất rộng rãi về các phương-diện này. Trong suốt buổi chiều tối hôm ấy, bạn Võ Hoàng Ân giữ một cung cách dung dị, bình thản. Dù mới đến định cư tại Hoa Kỳ vào lúc tuổi đã cao và với hoàn cảnh gia đình ngặt nghèo của bạn ấy, nhưng tôi thấy bạn Võ Hoàng Ân không hề bộc lộ một thái độ tiêu-cực, bi-quan nào cả. Bạn đối diện với hoàn cảnh và cuộc đời ở một mức độ lạc-quan nhiều hơn tôi tưởng. Nhân dịp này, tất cả bạn bè có mặt đã bày tỏ hành động tương thân tương trợ đối với một bạn học cũ bằng cách cho biết họ sẵn sàng làm được việc gì cần thiết cho giai-đoạn mới định cư tại Hoa Kỳ của vợ chồng bạn Võ Hoàng Ân.
Có bạn cho biết nếu bạn Ân cần đến giường, tủ lạnh hay tivi, bạn ấy sẵn sàng cung-cấp. Có bạn cho biết nếu bạn Ân có cần đến phương-tiện chuyên-chở lúc dọn nhà, bạn sẵn sàng đem chiếc xe truck của bạn đến nhà phụ giúp. Vợ chồng bạn Võ Hoàng Ân đến được Mỹ do sự bảo lãnh của một người em trai của bạn. Hai vợ chồng bạn hiện đang sống chung tạm thời với gia-đình người em này. Họ đang chia sẻ với nhau một căn phòng nhỏ bé, chật chội so sánh với số người trong gia đình. Chính vì thế mà vào các ngày sắp đến, vợ chồng bạn Võ Hoàng Ân sẽ cần dọn ra ở riêng. Vợ chồng bạn hiện còn có gia đình một người con gái và chị em đang sinh sống tại Việt Nam. Vì thời-giờ có hạn cho nên sau khi ăn uống và nói chuyện với nhau xong, chúng tôi chia tay, ai về nhà nấy. Tuy nhiên, trước khi ra về, bạn Trần Bạch Thu có nhã ý mời tất cả bạn bè có mặt hôm ấy đến nhà vợ chồng bạn vào ngày Thứ Năm 20 tháng 5 để sinh-hoạt tiếp. Mọi người đều hoan hỉ nhận lời. Ăn uống đi trước, lội nước đi sau. Ngày Thứ Năm đã định tôi là người đầu-tiên có mặt tại tư gia của vợ chồng bạn Trần Bạch Thu trong thành phố Long Beach. Khoảng 15 phút sau, tôi thấy có vợ chồng Ba Ngà, Ngô Xuân Vũ, Trần Đình Mười và vợ chồng Võ Hoàng Ân. Đi chung với phái đoàn còn có một chị, hình như là họ hàng của chị Ngà. Tất cả sáu người đi chung chiếc xe Avalon của bạn Ba Lê và do chính bạn cầm lái. Lúc đến thì mọi người bụng còn lép, chiếc xe của bạn Ba Ngà đỡ vất vả, nhưng cứ nghĩ đến lúc ăn uống no nê xong xuôi mà con ngựa sắt của bạn Ba Ngà phải chở đến sáu người và được điều khiển bởi một chuyên-viên kế toán đang ngà ngà, nửa tỉnh nửa say như thế thì không biết kết quả sẽ ra làm sao. Ở đời cũng có cái lạ, có người càng say lại càng lái xe lả lướt hơn. Rượu chỉ thấm sâu và ảnh hưởng đến thần trí của tài xế sau khi họ đã về đến nhà an toàn và sau khi leo lên giường ngủ. Tôi đoán bạn Ba Lê ở vào trường hợp này, vì tôi đã từng trải qua kinh-nghiệm như thế hồi còn ở Việt Nam. Trước khi đi vào chương-trình sinh-hoạt chính thức, chủ và khách ngồi ngoài patio với gió mát hiu hiu vừa chuyện trò vui-vẻ, vừa điểm sơ món khai vị nem nướng đặc sắc do hiền nội của bạn Trần Bạch Thu làm. Dĩ nhiên để cho không khí được ấm cúng và rộn ràng, gia chủ không quên khui ra một chai rượu vang. Chủ nhà mà quên cái khoản này thì đã có bạn Ba Lê nhắc nhở. Ăn ngon mà thiếu rượu nồng chẳng khác chi mặc bộ veston mà không mặc quần vậy. Nói thế để thấy rượu nó quan-trọng và có tính cách chính danh biết chừng nào! Rượu vào lai rai thực khách cảm thấy tự nhiên thoải mái bộc lộ tâm tình. Tôi nhớ vào một Giáng sinh năm nào, trong một buổi tiệc tại nhà bà mẹ vợ của tôi, một ông anh cột chèo của tôi ngồi bên cạnh, trước khi vào tiệc, nhìn các lon bia trên bàn, anh quay sang nói với tôi và các người khác đều nghe được, là anh có cái tật là khi có bia và rượu vào anh hay có thói quen nói ra những điều thầm kín “chết người” mà bình thường anh không nói. Thế là sau khi anh làm vài hơi bia xong anh bắt đầu “thành khẩn khai báo”.
Được trớn, anh còn vận động và thuyết phục tôi làm đồng minh với anh trước mặt bà mẹ vợ, khiến tôi sợ đến muốn chết giấc luôn. Hôm nay, gặp lại bạn Võ Hoàng Ân và các bạn, dù rượu có vào, lời có ra nhưng chỉ đem lại ngạc nhiên thú vị cho người nghe như tôi chứ không đáng ngại như buổi tiệc giáng sinh bên nhà vợ năm nào. Nhờ buổi tâm tình này, tôi biết được vài điều về các bạn của tôi mà năm xưa tôi chưa hề được biết. Hóa ra Ngô Xuân Vũ là Á khoa của khóa 17 B và Võ Hoàng Ân là người đậu trong vòng 5 người đầu. Còn các bạn như Ba Lê và Trần Bạch Thu chỉ muốn đầu tư vào chuyện học hành vừa phải để cuối cùng cũng tốt nghiệp ra trường như bao nhiêu các bạn đồng khóa là họ hài lòng lắm rồi. Có vài điều bất ngờ tôi nghe được ngày hôm ấy là bạn Võ Hoàng Ân không quan-tâm rốt ráo đến chuyện học hành, kể từ thời trung học cho đến đại học. Bạn thích chơi và thích nhậu nhiều hơn. Bạn tâm sự là hồi còn ở dưới tỉnh bạn chẳng chịu học hành nghiêm chỉnh cho nên khi đến kỳ thi Tú Tài bạn đã chọn thi Ban C. Mà Ban C thì môn sinh-ngữ được kể là quan-trọng, ấy thế mà bạn lại tơ lơ mơ. Vào phòng thi, mở đề thi bài Anh ngữ ra, bạn nhìn thấy đề tài “Freedom” bạn không hiểu cái nghĩa của nó là gì, bạn bèn hỏi nhanh một thí sinh ngồi cạnh. Anh này bèn nói với Võ Hoàng Ân rằng: “Bạn thi Ban C mà lại hỏi tôi câu này là bạn muốn dỡn chơi với tôi hay sao?” Quả thực bạn Ân không biết thật, mà người nghe chuyện có cùng ý nghĩ khó hiểu. Ấy thế mà bạn Ân cũng làm xong bài. Kết quả, cả một vùng ba tỉnh miền Nam trong số mấy trăm sĩ tử Tú Tài năm ấy có tổng cộng 9 thí sinh thi đậu, và Võ Hoàng Ân là một trong chín người học sinh ấy. Phải có Tú Tài thì thanh niên mới có thể trở thành sinh viên đại học và cái mác sinh viên vào thời ấy cũng có giá lắm. Còn những chuyện khác mà bạn Ân chia sẻ làm cho chúng tôi có cảm giác như được nghe chuyện “phong thần”. Vào Hành Chánh rồi, bạn vẫn giữ vững lập trường bất di bất dịch thuở xưa, chẳng chịu học hành chăm chỉ. Bạn kể có lúc bạn tưởng rằng bạn đã bị Giáo sư Nguyễn thị Huệ đuổi ra khỏi trường rồi. Có nhiều bạn có kinh-nghiệm về Cô Huệ. Tốt nghiệp Tiến sĩ Xã Hội Học tại Colorado Hoa Kỳ, cô dạy học tại HVQGHC trong đó có môn Vận Động Nhân Dân. Phương cách Sư phạm của Cô có lẽ bị ảnh hưởng bởi chính con người Cô và nền giáo dục hiện đại Hoa Kỳ cho nên coi bộ khác hẳn các giáo sư đồng nghiệp khác. Trong liên hệ thầy trò giữa Cô và sinh viên, mọi người đều nhận ra cái đặc tính vừa chuyên-nghiệp vừa cá nhân. Học trò nào tinh ý một chút đều có nhận xét là muốn được thành công ra trường, trong thời gian học với Cô Huệ tốt nhất là đừng làm cái gì khiến Cô chú ý. Nếu Cô chú ý đến cái ưu điểm của mình thì tốt. Nhưng xui xẻo cho anh học trò nào để lộ cái xấu, dở của mình ra mà Cô nhìn thấy. Cô mà ghi cái đó vào đầu rồi thì sinh viên ấy chỉ có....thác mà thôi; ngày tốt-nghiệp sẽ không bao giờ tới nữa. Người sinh viên đó chỉ còn nước đổi nghề mà thôi.
Võ Hoàng Ân là một trong những tay học trò mà Cô Huệ đang ghim đó. Ấy là vì thỉnh thoảng Cô hay tổ chức các chuyến đi với phương tiện do chính phủ hay Hải quân Việt Nam cung-cấp, nhờ đó sinh viên được mở rộng tầm nhìn, nhất là về hành chánh địa phương và các vùng đất nước thân yêu. Bạn Võ Hoàng Ân không chịu tham gia từ đầu đến cuối. Có lần, mới tham dự được khóa huấn luyện cán bộ Vũng Tàu đến ngày thứ ba đã có ba bạn vượt hàng rào chuồn ra ngoài. trong ba thanh niên ấy, Võ Hoàng Ân là một. Dù sao thì bạn cũng là thành phần biết người biết ta cho nên bạn biết rõ cái triển vọng đường đi không tới của bạn với sự tiếp tay của Cô Huệ khi nhận ra cái tác phong thiếu hợp tác nhiệt thành của một sinh viên ham chơi nhiều hơn ham học như bạn. Thế nhưng nhờ khôn ngoan và thời cơ thuận lợi, bạn đã đảo ngược tình thế, từ ghét thành yêu, nhờ làm một bài thơ ca tụng Cô giáo của mình. Để hôm nào bạn phổ biến lại bài thơ ấy cho tất cả các bạn bè khác cùng thưởng lãm. Bạn thường chẳng chịu sửa sọan gì cả cho việc thi cử; tối hôm trước thay vì học bài, bạn lại đi nhậu. Những lần thi cử như thế bạn đều đạt được điểm cao là nhờ hoặc dựa vào trí nhớ nghe giảng trong lớp trước đó, hoặc là tối về bạn dở sách đọc qua cấp tốc một lần chót, hoặc là bạn dở sách đọc trúng đề tài trước khi khởi sự môn thi. Tới giờ này, tôi thật vẫn không tài nào hiểu nổi với cái kiểu học hành lơ mơ như thế mà bạn Võ Hoàng Ân lại tốt nghiệp hạng 5. Phải nói chính xác rằng: Only God knows, chỉ có Trời biết. Tiếp theo sau phần khai vị, chúng tôi tất cả kéo nhau vào phòng ăn. Như tôi đã nói, hiền nội của bạn Trần Bạch Thu có tài nấu ăn thần tình, không có chỗ chê. Hôm ấy, chị trình làng món bún mắm, ăn với canh hải sản, cá tôm.... và các loại rau tươi. Ngoài ra có thêm món cây nhà lá vườn bánh cuốn nhân thịt do bạn Trần Đình Mười đem tới. Chị không quên làm vài món chay cho vợ chồng bạn Võ Hoàng Ân. Vừa ăn vừa uống, chúng tôi lại tiếp tục trò chuyện. Bạn Võ Hoàng Ân chia sẻ với các bạn về các kiến thức tu học của bạn. Bạn nói rất chi-tiết và một người sơ cơ như tôi dù là có nghe đấy nhưng chẳng khác nào như vịt nghe sấm vậy. Ngoài ra, bạn Ân lại còn hoan-hỉ trả lời các câu hỏi và thắc mắc do bạn bè nêu ra. Thiết nghĩ, trong tương lai phải cần gặp bạn ấy nhiều lần may ra tôi mới được bạn đả thông phần nào.
Tôi lại được biết thêm là bạn Võ Hoàng Ân có tài làm thơ nữa. Nghe nói hồi xưa bạn có thể sáng tác thơ tại chỗ sau khi rượu vào, rượu càng vô, thì thơ phú càng nhả ra cấp kỳ và mãnh liệt. Chính vì thế, tôi có nhận xét là bạn Võ Hoàng Ân có dị tướng quả là không sai. Bạn kể lại là vào thời gian sau 1975, bạn có ghé vào cửa tiệm của một ông thầy tử vi, tướng số, chỉ tay, có bảng hiệu ngụy trang bên ngoài là tiệm bán tạp hóa. Gặp Thầy, bạn hỏi ông ấy có còn hành-nghề cũ hay không, Thầy trả lời có. Thế là Thầy xem qua chỉ tay của bạn. Sau khi nhìn qua các đường chi tay của bạn một cách chăm chú, Thầy mới lôi cuốn sổ có hình chỉ tay của 20 nhân vật đặc biệt trên thế giới cho bạn xem. Thầy nói: “Anh bạn so sánh tấm hình trong sách và đường chỉ tay của bạn và cho tôi biết nhận xét của anh bạn ra sao?” Bạn trả lời: “Cả hai giống y hệt nhau.” Thầy hỏi: “Thế anh bạn có biết đó là chỉ tay của ai hay không?” Bạn bảo: “Tôi hoàn toàn không biết.” Thầy tiết lộ: “Đó là bàn tay của Mahatma Gandhi.” Thầy kết luận là sau này bạn Võ Hoàng Ân sẽ đi về con đường tâm linh. Nghe thế, bạn không tin một chút nào hết. Và Thầy còn tiết lộ rằng bạn sẽ bị chết sớm nữa. Rồi sau đó một thời-gian, bỗng dưng bạn phát ra một chứng bệnh hiểm nghèo. Đỉnh đầu của bạn nổi lên một cục u lớn đau nhức. Trong túi không có tiền, làm sao có thể đi bác sĩ giải phẫu chữa trị? Đây không phải là một khối u bình thường. Nó khiến cho tóc của bạn rơi rụng, triệu chứng giống như một loại ung thư máu vậy. Nhớ lời ông Thầy tướng, bạn nghĩ rằng những gì Thầy nói năm xưa đang dần dần trở thành sự thật và như vậy cái ngày kết cục cuộc đời của bạn không còn xa cho lắm. Tình cờ bạn gặp lại một ông Thầy quen khác, ông ấy biết là bạn uống được rượu cho nên ông rủ bạn vô nhà để cả hai cùng uống với nhau. Lúc khác thì bạn đã đáp ứng ngay, nhưng gặp lúc này đang bệnh hoạn đau đớn như thế làm sao mà còn uống rượu được nữa? May quá, ông Thầy nói với bạn: “Thôi vào đây, tôi chỉ thuốc cho.” Ông ấy bảo bạn về kiếm lá Cối Xay đun lên uống vào. Bạn làm theo, kỳ lạ thay, bệnh từ từ thuyên giảm và dứt hẳn từ đó đến nay.
Ngoài ra, bạn Ân còn kể là đời bạn có những cái may mắn lạ thường. Vào những lúc tưởng là tuyệt vọng lại có người giúp đỡ, quới nhân phù trợ; không phải một lần mà đã nhiều lần như thế. Bạn nói có lần hết tiền không biết gạo củi sẽ được xoay sở ra sao bỗng nhiên có người ôm một túi bạc đến nhà kiếm bạn và nhờ bạn mở và điều hành một hãng đường cho họ.
Qua những giây phút tâm tình với bạn Ân, hầu hết các bạn có mặt nhìn về tương-lai đều lộ vẻ lo âu dùm cho bạn mình. Đến được Mỹ vào lúc tuổi đã cao, sức khoẻ không còn khả quan như lúc trẻ, lại thêm hầu hết những người trong nhà già trẻ lớn bé đều mang một chứng bệnh di-truyền hiểm nghèo, và gia đình bạn còn đang trong tình trạng chia ly cách trở, tài chánh hoàn toàn eo hẹp, và hai vợ chồng bạn còn đang phải ăn nhờ ở đậu nơi nhà người em trai, mà người em này cũng đang có vấn đề sức khỏe nghiêm trong nữa. Biết ra như thế hỏi sao bạn bè không lo lắng cho được! Bạn bè muốn giúp bạn bằng cách giới thiệu việc làm cho vợ chồng bạn. Công ăn việc làm là quan-trọng nhất. Có làm việc thì mới có lợi tức và tư đó mới có thể ổn định cuộc sống và và giải quyết các hệ lụy khác. Tuy nhiên, vì bạn mới đến Mỹ cuối tháng Ba và còn đang sắp xếp cuộc sống mới cho nên vấn đề việc làm sẽ được bạn từ từ tính sau. So sánh bạn Ân và các bạn bè khác ngày hôm ấy, phải nói rằng bạn có một thái độ bình tĩnh, chủ động chứ không bồn chồn lo âu trước tình thế mới như các bạn bè. Tôi cho đó là một ưu-điểm của bạn Ân. Hoàn cảnh bên ngoài đã không làm bạn giao động.
Ngược lại, bạn vẫn an nhiên tự tại, vui vẻ, tự nhiên với bạn bè khiến cho mọi người vơi đi sự lo lắng thường tình. Ngẫm nghĩ lại, trong thời gian ngụ tại quê nhà trước đây, bạn đã từng sống nhiều năm trong một cái chòi nhỏ, giữa đồng không mông quạnh, thiếu hẳn tiện nghi tối thiểu, bao quanh bởi đủ loại rắn rít và côn trùng lớn nhỏ về vật lý, và bạn đã tu học, trang bị vững chãi về tinh thần và tâm linh trong bao nhiêu năm nay thì kết quả là bạn có được một niềm tin vững chãi không lay chuyển như thế cũng là điều dễ hiểu thôi. Người ta sợ nhất cái gì ở trên đời? Đó là cái chết. Bạn Võ Hoàng Ân tin tưởng rằng sống chết là do số mạng cả. Bạn đã từng nguyện rằng nếu được Trời cho gặp lại được người em trai của bạn tại Hoa Kỳ sau một thời gian dài xa cách là bạn đã thỏa lòng mong ước rồi, sau đó dù có chết đi bạn sẵn sàng chấp nhận không oán than, trách móc gì hết! Cũng nhân dịp gặp gỡ kiểu bỏ túi này tôi được nghe bạn Trần Bạch Thu tâm sự về giai đoạn bạn được Trung tá Hậu đề bạt bạn giữ chức vụ Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh Kontum. Bạn là đồng môn duy nhất của khóa tôi đạt được chức vụ này vào tuổi 25. Nếu không được nghe bạn kể chuyện, tôi cứ ngỡ rằng đường đời đều bằng phẳng cả và tôi đã không ngờ được bạn đã trải ít nhiều gian truân. Bộ Nội Vụ mà trong đó có nhiều viên chức hành chánh cao cấp kể cả ông Tổng Trưởng đã không hỗ trợ cho việc thăng tiến của bạn. Ngược lại, họ lại là một trở ngại rất lớn.
Nếu không có sự yểm trợ của Trung tá Tỉnh trưởng, của ông bố vợ tương lai, trưởng Ty Ngân Khố, Dân Biểu địa phương, các nhà lãnh đạo tinh-thần và tôn giáo đặt tin tưởng vào thành phần trẻ với đầy nhiệt tâm, lý tưởng và trong sạch, chắc chắn bạn Trần Bạch Thu đã trở thành “history” rồi. Nghe bạn kể về cuộc đời của bạn tôi mới nhận ra tôi thiếu sót cái chí phấn đấu liên tục của bạn. Vào năm 2005, tôi cảm thấy thấm mệt vì công vụ tại Hoa Kỳ. Vợ chồng tôi không có con cái.
Ngoài việc làm cho chính phủ, tôi còn có cái “job part-time” từ hãng tư, hai, ba ngày một tuần từ hơn hai chục năm nay. Năm ấy tôi vừa 55 tuổi, giữ vững lập trường công vụ VNCH, tôi quyết định về hưu. Bà vợ tôi xưa nay vừa đi làm vừa đi học rất ư là vất vả, thấy thế mới bảo tôi rằng: “Làm công chức Hoa Kỳ nhàn hạ chết đi được, tuổi lại còn trẻ thế mà chưa chi đã bỏ của chạy lấy người!”. Bà ấy nói gì, khích bác tôi cỡ nào tôi cũng phe lờ. Tôi có lối suy nghĩ của tôi, quan niệm sống và triết lý sống của riêng tôi, tự tôi biết rõ. Tôi sống cho tôi, và vì tôi. Nhưng bù lại, để cho cuộc sống được thăng bằng, tôi vẫn nghĩ đến người khác và mỗi khi có cơ hội tôi sẽ làm một chút gì để chia sẻ hạnh phúc với tha nhân. Tôi quan niệm tôi làm cái gì cho ai, cuối cùng chẳng qua là làm cho cá nhân tôi mà thôi. Hơn 5 năm nay, sau ngày hưu trí tôi tiếp tục cái công việc gần nhà, tận hưởng thú nhàn hạ, thấy hạnh phúc quá chừng chừng! Nếu ngày xưa tôi ở vào hoàn cảnh của bạn Trần Bạch Thu, chắn chắn tôi sẽ tháo chạy nhanh hơn nữa. Sách tàu đã dạy: Tẩu vi thượng sách. chuồn êm là hay hơn cả. Ai phê bình tôi yếu đuối, thiếu bản lãnh, tôi xin nhận, vì đúng với tôi quá rồi! Tôi không có tham vọng cao xa. Ngồi ăn chung với các bạn của tôi vào buổi chiều tối Thứ Năm hôm ấy, tôi cảm nghe hạnh-phúc dạt dào. Nhờ duyên lành, tôi gặp lại được bạn Võ Hoàng Ân. Nhờ duyên lành mà tôi được nghe những chia sẻ tâm tình của những người bạn tốt với cả một tấm lòng nhân ái bao la. Với tôi, niết bàn là đây, thiên đường là đây, ngay ở giây phút tương ngộ này.
Quả đúng như lời Phật dạy: “Đừng sống cho dĩ vãng, đừng mơ tưởng đến tương lai. Hãy tập trung tâm trí vào giây phút hiện tại.”
(Do not dwell in the past, do not dream of the future. Concentrate the mind on the present moment - Buddha)
“Nhìn nhận rằng thế giới tự nó chẳng có thật tánh, một người có trí tuệ không hành động như thể thế giới có thật, vì thế người đó sẽ thoát được khổ đau.”
(A wise man, recognining that the world is but an illusion, does not act as if it is real, so he escapes the suffering - Buddha)
“Sức khỏe là món quà đáng giá nhất, sự hài lòng là một tài sản lớn nhất, sự chung thủy là quan-hệ tốt nhất.”
(Health is the greatest gift, contentment the greatest wealth, faithfulness the best relationship - Buddha).
“Hạnh phúc có được là từ việc làm và lời nói của ta làm lợi lạc cho bản thân và tha nhân.”
(Happiness comes when your work and words are of benefits to yourself and others).
“Bạn nghĩ rằng tiền là nguồn gốc của tất cả cái ác. Thế có bao giờ bạn hỏi lại rằng nguồn gốc của tiền là gì hay chưa?”
(So you think that money is the root of all evil. Have you ever asked what is the root of money? - Ayn Rand) Con dao có thể dùng để thái thịt và giết người, tùy theo mục đích sử dụng mà ý nghĩa sẽ tốt hay xấu. Tiền là phương-tiện giao hoán, tiền tự nó chẳng có tội gì, người dùng đồng tiền vào mục đích sai quấy mới chính là thủ phạm. Cuối cùng thì cái tình bạn trong sáng theo năm tháng vẫn là tài sản quí giá nhất trên đời./-
Nguyễn văn Huy
NGHE HƠI QUEN VỚI NHIỆM SỞ RẠCH GIÁ-KIÊN GIANG ???
***Mt68:
Chúng tôi vừa nhận được mấy chữ như vầy: ".... các anh nhớ không sai đâu. Võ Hoàng Ân nầy có xuống làm việc ở bên Tòa HC Thị Xã Rạch Giá , chứ không phải bên Tòa HC Tỉnh Kiên Giang. Tôi nhớ cái anh nầy ốm, hơi nhỏ con 1 chút, ở trọ nhà Ông Dân Biểu Bùi Nhực Nghĩa thì phải ??? Hình như anh Võ Hoàng Ân làm chức gì đó trong Ty Hành Chánh ? Không nhớ rõ, có phải Trưởng Ty Hành Chánh hay không ? Phải chi có anh Đỗ Quang Tỏa, hiện ở Wash.DC xác nhận thì chắc ăn 100% !!! Vài hàng thăm Anh xxx và gia đình. Chúc anh xxx còn dồi dào sức khỏe để đánh đấm cho vui những năm tháng xa quê hết mong ngày về !!!... THC/ RG." ./- mt68
CHIA XẺ TÂM TÌNH
Gặp Bạn Võ Hoàng Ân
Trong thời-gian gần đây tôi nhận được một e-mail của bạn Chế Minh Châu. Bạn cho biết là bạn Võ Hoàng Ân vừa đến định cư tại vùng Quận Cam, miền Nam California, Hoa Kỳ và tình cờ bạn Chế Minh Châu vừa gặp được bạn Võ Hoàng Ân tại một tiệc cưới nọ. Võ Hoàng Ân là một bạn học cùng khóa với tôi tại Học-Viện Quốc-Gia Hành-Chánh gần 40 năm về trước. Dù học chung trường, chung lớp nhưng bạn ấy đối với tôi hầu như là một người xa lạ. Tôi đã không có dịp chuyện-trò trực-tiếp với bạn trong quá-khứ thuở còn đi học. Sau khi tốt nghiệp xong, mỗi người lại đi một nơi khác nhau. Tôi về Tổng Nha Thuế Vụ làm việc tại Nha Huấn Luyện. Còn bạn Ân từ đó được bổ nhiệm đi đâu thì tôi hoàn toàn không rõ. Nghe đến tên bạn qua e-mail của bạn Chế Minh Châu tôi chỉ có một khái niệm lờ mờ về một người bạn học cũ và tôi chỉ còn nhớ mang máng khuôn mặt và vóc dáng của bạn ấy mà thôi. Tình-cờ, không hẹn trước, tôi đã gặp lại “cố nhân”, có lẽ là bởi do nhân duyên mà ra, theo kiểu “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” như câu của người Việt thường nói.
Tôi sống ở trên vùng Los Angeles, ít có cơ hội xuống Quận Cam. Thỉnh thoảng tôi ghé nơi ấy khi đi lo việc riêng hay gặp gỡ bạn bè mà thôi. Vào chiều ngày mùng 6 tháng 5 năm 2010, sau khi nhận được thư thông báo từ bạn bè, tôi xuống Peek Family để viếng nhạc mẫu của bạn Đèo Chính Mung tại phòng số 3. Tại đây, tôi đã gặp được một số các bạn đồng khóa, trong đó có Võ Hoàng Ân cũng đến nơi ấy với cùng một mục đích. Ngày hôm đó, chúng tôi cùng nhau viếng Cụ nhạc mẫu của bạn Đèo Chính Mung, và cùng nhau vái linh-cữu của Cụ. Bạn Lê Phước Ba, một người ăn mặc lịch sự nhất trong nhóm bạn của ngày hôm ấy được bạn bè “đề cử” đại diện anh em nói vài lời chia buồn với tang gia. Trong bộ veston, cà vạt chỉnh tề, và với thiện-chí có sẵn, bạn Lê Phước Ba không khách sáo gì hết, ứng khẩu bày tỏ cảm tưởng trước đại diện tang quyến và ngỏ lời thành thật chia buồn với họ về sự mất mát to lớn trong gia đình. Xong công việc của ngày hôm ấy, bạn bè có mặt rủ nhau đi ăn tối chung một bữa. Có vài bạn vì bận rộn chuyện gia đình nên cần về ngay. Cuối cùng chỉ còn có bạn Võ Hoàng Ân, vợ chồng Lê Phước Ba-Triệu thị Ngà, Ngô Xuân Vũ, Trần Bạch Thu và tôi trực chỉ đến nhà hàng Capital Seafood tại thành phố Garden Grove. Đây cũng chính là tiệm ăn mà vào tháng 6 năm ngoái tôi đã có dịp gặp lại “cố nhân” Cao Đức Nhuận trong lần hai vợ chồng bạn đến Hoa Kỳ thăm cậu con trai đang du-học bên Mỹ. Coi bộ, tôi có duyên với các bạn phương xa đến và có duyên với chỗ ăn uống này đây. Như thường-lệ, bạn Lê Phước Ba lại đại diện anh em để đặt thức ăn. Các thành viên còn lại tại cái bàn tròn ngày hôm ấy không cần phải bàn-soạn gì trước và đều tỏ ra nhất trí, hoan-hỉ với phần hành lo liệu các món ăn của cặp bài trùng Ba Ngà. Và cũng như thường-lệ, bạn Ba Lê lôi ở trong một túi giấy ra hai chai rượu vang dùng làm nhạc đệm cho các món ăn nòng cốt buổi chiều tối hôm ấy. So sánh với bạn Ba Lê, tôi thấy thoạt nhìn thì bạn ấy sướng hơn tôi nhiều về cái khoản ăn uống; vợ chồng bạn Ba Ngà rất sành điệu về nấu nướng và ăn uống.
Nhưng xét kỹ lại, hai bạn ấy lại “khổ” hơn tôi nhiều. Giản dị là vì quá rành ăn uống cho nên bạn ấy phải kén chọn món ăn, trong lúc tôi không biết tí gì về nấu ăn nhưng vì ham ăn và chỉ có biết có ăn mà thôi cho nên tôi được ăn ngon trong lúc tâm tư không hề thắc mắc, khỏe ru. Cái số của tôi nghiệm lại nó rất lạ. Tôi quen biết với khá nhiều người thích ăn ngon nơi sở làm và ngoài xã-hội. Nhờ giao du với họ tôi đã có cơ hội thưởng thức được thi vị ẩm thực trong đời. Nói đâu xa, trong số các bạn ngồi cạnh tôi đây, vợ chồng các bạn Ba Ngà, Ngô Xuân Vũ và Trần Bạch Thu đều là chuyên-viên ẩm thực đáng tin cậy. Dù rằng nấu nướng là sở đoản của tôi nhưng thiết nghĩ các bạn bè cũng cần đến tôi lắm. Ấy chẳng qua là vì, dù không biết nấu nhưng tôi lại biết ăn; ít ra tôi cũng được một nửa, và phàm người nấu ăn ngon lại cần đến bạn bè biết thưởng thức món ăn ngon và có vài nhận xét xây dựng mà điều này thì tôi có thừa thiện chí. Ngay cả các nhà hàng nổi tiếng khi làm ăn thương mại cũng mong có các nhà phê-bình ăn-uống, food critic, ghé qua thưởng lãm và cho vài lời khích lệ, cho nên cái vai trò phê bình nghệ thuật nấu nướng của tôi xem ra cũng có đất dụng võ và vì thế bạn bè không thể nào bỏ lơ tôi được. Mà cái khoản này các bà nội trợ xem là một loại “vitamin” cần thiết. Ngày nào cũng nấu ăn ngon cho ông chồng của mình, các ông ăn riết thấy thường đâm ra nhàm chán và xem thường tài năng của các hiền thê, thỉnh thoảng kéo tôi đến nhà, tôi chia sẻ cho các bà vài lời vàng ngọc, một loại phần thưởng tinh-thần quí giá, về cái giá trị tài năng nội trợ của quí bà, thì thử hỏi làm sao quí bà không cảm động cho được. Cũng chính nhờ tôi biết trân trọng sự tiếp đón ân cần của vợ chồng bạn bè mà tôi có duyên ăn uống dài dài vậy. Được biết bạn Võ Hoàng Ân ăn chay trường cho nên vợ chồng bạn Ba Ngà bảo nhà hàng làm cho cả hai loại, vừa chay vừa mặn để tất cả cùng ăn chung. Có thực mới vực được đạo, quả không sai. Phải có cái gì cho vững bụng trước cái đã kế đó phe ta mới có thể sinh hoạt khởi sắc với nhau được. Chúng tôi vừa ăn vừa uống, vừa chuyện trò vui-vẻ, tương đắc lắm. Bạn Võ Hoàng Ân có vóc dáng tầm thước, sắc diện tươi-nhuận, tính tình xuề-xòa, vui-vẻ, dễ chịu. Khuôn mặt bạn có nét của “dị nhân” và hơi khắc khổ của một đạo sĩ. Được biết bạn có cuộc sống của một cư sĩ. Bạn đã tu-tập và thực-hành giáo lý đạo Phật từ cả 20 năm nay. Bạn có vẻ ít nói, nhưng khi được bạn bè hỏi han, bạn sẵn-sàng trả-lời chi tiết làm hài lòng người nghe. Thỉnh thoảng, bạn vui-vẻ cung-cấp cho bạn-bè các kiến-thức liên-quan đến các đạo sĩ, hay thiền sư Ấn độ hoặc Việt Nam và các căn-bản lý-thuyết nhà Phật. Bạn có một sự hiểu biết rất rộng rãi về các phương-diện này. Trong suốt buổi chiều tối hôm ấy, bạn Võ Hoàng Ân giữ một cung cách dung dị, bình thản. Dù mới đến định cư tại Hoa Kỳ vào lúc tuổi đã cao và với hoàn cảnh gia đình ngặt nghèo của bạn ấy, nhưng tôi thấy bạn Võ Hoàng Ân không hề bộc lộ một thái độ tiêu-cực, bi-quan nào cả. Bạn đối diện với hoàn cảnh và cuộc đời ở một mức độ lạc-quan nhiều hơn tôi tưởng. Nhân dịp này, tất cả bạn bè có mặt đã bày tỏ hành động tương thân tương trợ đối với một bạn học cũ bằng cách cho biết họ sẵn sàng làm được việc gì cần thiết cho giai-đoạn mới định cư tại Hoa Kỳ của vợ chồng bạn Võ Hoàng Ân.
Có bạn cho biết nếu bạn Ân cần đến giường, tủ lạnh hay tivi, bạn ấy sẵn sàng cung-cấp. Có bạn cho biết nếu bạn Ân có cần đến phương-tiện chuyên-chở lúc dọn nhà, bạn sẵn sàng đem chiếc xe truck của bạn đến nhà phụ giúp. Vợ chồng bạn Võ Hoàng Ân đến được Mỹ do sự bảo lãnh của một người em trai của bạn. Hai vợ chồng bạn hiện đang sống chung tạm thời với gia-đình người em này. Họ đang chia sẻ với nhau một căn phòng nhỏ bé, chật chội so sánh với số người trong gia đình. Chính vì thế mà vào các ngày sắp đến, vợ chồng bạn Võ Hoàng Ân sẽ cần dọn ra ở riêng. Vợ chồng bạn hiện còn có gia đình một người con gái và chị em đang sinh sống tại Việt Nam. Vì thời-giờ có hạn cho nên sau khi ăn uống và nói chuyện với nhau xong, chúng tôi chia tay, ai về nhà nấy. Tuy nhiên, trước khi ra về, bạn Trần Bạch Thu có nhã ý mời tất cả bạn bè có mặt hôm ấy đến nhà vợ chồng bạn vào ngày Thứ Năm 20 tháng 5 để sinh-hoạt tiếp. Mọi người đều hoan hỉ nhận lời. Ăn uống đi trước, lội nước đi sau. Ngày Thứ Năm đã định tôi là người đầu-tiên có mặt tại tư gia của vợ chồng bạn Trần Bạch Thu trong thành phố Long Beach. Khoảng 15 phút sau, tôi thấy có vợ chồng Ba Ngà, Ngô Xuân Vũ, Trần Đình Mười và vợ chồng Võ Hoàng Ân. Đi chung với phái đoàn còn có một chị, hình như là họ hàng của chị Ngà. Tất cả sáu người đi chung chiếc xe Avalon của bạn Ba Lê và do chính bạn cầm lái. Lúc đến thì mọi người bụng còn lép, chiếc xe của bạn Ba Ngà đỡ vất vả, nhưng cứ nghĩ đến lúc ăn uống no nê xong xuôi mà con ngựa sắt của bạn Ba Ngà phải chở đến sáu người và được điều khiển bởi một chuyên-viên kế toán đang ngà ngà, nửa tỉnh nửa say như thế thì không biết kết quả sẽ ra làm sao. Ở đời cũng có cái lạ, có người càng say lại càng lái xe lả lướt hơn. Rượu chỉ thấm sâu và ảnh hưởng đến thần trí của tài xế sau khi họ đã về đến nhà an toàn và sau khi leo lên giường ngủ. Tôi đoán bạn Ba Lê ở vào trường hợp này, vì tôi đã từng trải qua kinh-nghiệm như thế hồi còn ở Việt Nam. Trước khi đi vào chương-trình sinh-hoạt chính thức, chủ và khách ngồi ngoài patio với gió mát hiu hiu vừa chuyện trò vui-vẻ, vừa điểm sơ món khai vị nem nướng đặc sắc do hiền nội của bạn Trần Bạch Thu làm. Dĩ nhiên để cho không khí được ấm cúng và rộn ràng, gia chủ không quên khui ra một chai rượu vang. Chủ nhà mà quên cái khoản này thì đã có bạn Ba Lê nhắc nhở. Ăn ngon mà thiếu rượu nồng chẳng khác chi mặc bộ veston mà không mặc quần vậy. Nói thế để thấy rượu nó quan-trọng và có tính cách chính danh biết chừng nào! Rượu vào lai rai thực khách cảm thấy tự nhiên thoải mái bộc lộ tâm tình. Tôi nhớ vào một Giáng sinh năm nào, trong một buổi tiệc tại nhà bà mẹ vợ của tôi, một ông anh cột chèo của tôi ngồi bên cạnh, trước khi vào tiệc, nhìn các lon bia trên bàn, anh quay sang nói với tôi và các người khác đều nghe được, là anh có cái tật là khi có bia và rượu vào anh hay có thói quen nói ra những điều thầm kín “chết người” mà bình thường anh không nói. Thế là sau khi anh làm vài hơi bia xong anh bắt đầu “thành khẩn khai báo”.
Được trớn, anh còn vận động và thuyết phục tôi làm đồng minh với anh trước mặt bà mẹ vợ, khiến tôi sợ đến muốn chết giấc luôn. Hôm nay, gặp lại bạn Võ Hoàng Ân và các bạn, dù rượu có vào, lời có ra nhưng chỉ đem lại ngạc nhiên thú vị cho người nghe như tôi chứ không đáng ngại như buổi tiệc giáng sinh bên nhà vợ năm nào. Nhờ buổi tâm tình này, tôi biết được vài điều về các bạn của tôi mà năm xưa tôi chưa hề được biết. Hóa ra Ngô Xuân Vũ là Á khoa của khóa 17 B và Võ Hoàng Ân là người đậu trong vòng 5 người đầu. Còn các bạn như Ba Lê và Trần Bạch Thu chỉ muốn đầu tư vào chuyện học hành vừa phải để cuối cùng cũng tốt nghiệp ra trường như bao nhiêu các bạn đồng khóa là họ hài lòng lắm rồi. Có vài điều bất ngờ tôi nghe được ngày hôm ấy là bạn Võ Hoàng Ân không quan-tâm rốt ráo đến chuyện học hành, kể từ thời trung học cho đến đại học. Bạn thích chơi và thích nhậu nhiều hơn. Bạn tâm sự là hồi còn ở dưới tỉnh bạn chẳng chịu học hành nghiêm chỉnh cho nên khi đến kỳ thi Tú Tài bạn đã chọn thi Ban C. Mà Ban C thì môn sinh-ngữ được kể là quan-trọng, ấy thế mà bạn lại tơ lơ mơ. Vào phòng thi, mở đề thi bài Anh ngữ ra, bạn nhìn thấy đề tài “Freedom” bạn không hiểu cái nghĩa của nó là gì, bạn bèn hỏi nhanh một thí sinh ngồi cạnh. Anh này bèn nói với Võ Hoàng Ân rằng: “Bạn thi Ban C mà lại hỏi tôi câu này là bạn muốn dỡn chơi với tôi hay sao?” Quả thực bạn Ân không biết thật, mà người nghe chuyện có cùng ý nghĩ khó hiểu. Ấy thế mà bạn Ân cũng làm xong bài. Kết quả, cả một vùng ba tỉnh miền Nam trong số mấy trăm sĩ tử Tú Tài năm ấy có tổng cộng 9 thí sinh thi đậu, và Võ Hoàng Ân là một trong chín người học sinh ấy. Phải có Tú Tài thì thanh niên mới có thể trở thành sinh viên đại học và cái mác sinh viên vào thời ấy cũng có giá lắm. Còn những chuyện khác mà bạn Ân chia sẻ làm cho chúng tôi có cảm giác như được nghe chuyện “phong thần”. Vào Hành Chánh rồi, bạn vẫn giữ vững lập trường bất di bất dịch thuở xưa, chẳng chịu học hành chăm chỉ. Bạn kể có lúc bạn tưởng rằng bạn đã bị Giáo sư Nguyễn thị Huệ đuổi ra khỏi trường rồi. Có nhiều bạn có kinh-nghiệm về Cô Huệ. Tốt nghiệp Tiến sĩ Xã Hội Học tại Colorado Hoa Kỳ, cô dạy học tại HVQGHC trong đó có môn Vận Động Nhân Dân. Phương cách Sư phạm của Cô có lẽ bị ảnh hưởng bởi chính con người Cô và nền giáo dục hiện đại Hoa Kỳ cho nên coi bộ khác hẳn các giáo sư đồng nghiệp khác. Trong liên hệ thầy trò giữa Cô và sinh viên, mọi người đều nhận ra cái đặc tính vừa chuyên-nghiệp vừa cá nhân. Học trò nào tinh ý một chút đều có nhận xét là muốn được thành công ra trường, trong thời gian học với Cô Huệ tốt nhất là đừng làm cái gì khiến Cô chú ý. Nếu Cô chú ý đến cái ưu điểm của mình thì tốt. Nhưng xui xẻo cho anh học trò nào để lộ cái xấu, dở của mình ra mà Cô nhìn thấy. Cô mà ghi cái đó vào đầu rồi thì sinh viên ấy chỉ có....thác mà thôi; ngày tốt-nghiệp sẽ không bao giờ tới nữa. Người sinh viên đó chỉ còn nước đổi nghề mà thôi.
Võ Hoàng Ân là một trong những tay học trò mà Cô Huệ đang ghim đó. Ấy là vì thỉnh thoảng Cô hay tổ chức các chuyến đi với phương tiện do chính phủ hay Hải quân Việt Nam cung-cấp, nhờ đó sinh viên được mở rộng tầm nhìn, nhất là về hành chánh địa phương và các vùng đất nước thân yêu. Bạn Võ Hoàng Ân không chịu tham gia từ đầu đến cuối. Có lần, mới tham dự được khóa huấn luyện cán bộ Vũng Tàu đến ngày thứ ba đã có ba bạn vượt hàng rào chuồn ra ngoài. trong ba thanh niên ấy, Võ Hoàng Ân là một. Dù sao thì bạn cũng là thành phần biết người biết ta cho nên bạn biết rõ cái triển vọng đường đi không tới của bạn với sự tiếp tay của Cô Huệ khi nhận ra cái tác phong thiếu hợp tác nhiệt thành của một sinh viên ham chơi nhiều hơn ham học như bạn. Thế nhưng nhờ khôn ngoan và thời cơ thuận lợi, bạn đã đảo ngược tình thế, từ ghét thành yêu, nhờ làm một bài thơ ca tụng Cô giáo của mình. Để hôm nào bạn phổ biến lại bài thơ ấy cho tất cả các bạn bè khác cùng thưởng lãm. Bạn thường chẳng chịu sửa sọan gì cả cho việc thi cử; tối hôm trước thay vì học bài, bạn lại đi nhậu. Những lần thi cử như thế bạn đều đạt được điểm cao là nhờ hoặc dựa vào trí nhớ nghe giảng trong lớp trước đó, hoặc là tối về bạn dở sách đọc qua cấp tốc một lần chót, hoặc là bạn dở sách đọc trúng đề tài trước khi khởi sự môn thi. Tới giờ này, tôi thật vẫn không tài nào hiểu nổi với cái kiểu học hành lơ mơ như thế mà bạn Võ Hoàng Ân lại tốt nghiệp hạng 5. Phải nói chính xác rằng: Only God knows, chỉ có Trời biết. Tiếp theo sau phần khai vị, chúng tôi tất cả kéo nhau vào phòng ăn. Như tôi đã nói, hiền nội của bạn Trần Bạch Thu có tài nấu ăn thần tình, không có chỗ chê. Hôm ấy, chị trình làng món bún mắm, ăn với canh hải sản, cá tôm.... và các loại rau tươi. Ngoài ra có thêm món cây nhà lá vườn bánh cuốn nhân thịt do bạn Trần Đình Mười đem tới. Chị không quên làm vài món chay cho vợ chồng bạn Võ Hoàng Ân. Vừa ăn vừa uống, chúng tôi lại tiếp tục trò chuyện. Bạn Võ Hoàng Ân chia sẻ với các bạn về các kiến thức tu học của bạn. Bạn nói rất chi-tiết và một người sơ cơ như tôi dù là có nghe đấy nhưng chẳng khác nào như vịt nghe sấm vậy. Ngoài ra, bạn Ân lại còn hoan-hỉ trả lời các câu hỏi và thắc mắc do bạn bè nêu ra. Thiết nghĩ, trong tương lai phải cần gặp bạn ấy nhiều lần may ra tôi mới được bạn đả thông phần nào.
Tôi lại được biết thêm là bạn Võ Hoàng Ân có tài làm thơ nữa. Nghe nói hồi xưa bạn có thể sáng tác thơ tại chỗ sau khi rượu vào, rượu càng vô, thì thơ phú càng nhả ra cấp kỳ và mãnh liệt. Chính vì thế, tôi có nhận xét là bạn Võ Hoàng Ân có dị tướng quả là không sai. Bạn kể lại là vào thời gian sau 1975, bạn có ghé vào cửa tiệm của một ông thầy tử vi, tướng số, chỉ tay, có bảng hiệu ngụy trang bên ngoài là tiệm bán tạp hóa. Gặp Thầy, bạn hỏi ông ấy có còn hành-nghề cũ hay không, Thầy trả lời có. Thế là Thầy xem qua chỉ tay của bạn. Sau khi nhìn qua các đường chi tay của bạn một cách chăm chú, Thầy mới lôi cuốn sổ có hình chỉ tay của 20 nhân vật đặc biệt trên thế giới cho bạn xem. Thầy nói: “Anh bạn so sánh tấm hình trong sách và đường chỉ tay của bạn và cho tôi biết nhận xét của anh bạn ra sao?” Bạn trả lời: “Cả hai giống y hệt nhau.” Thầy hỏi: “Thế anh bạn có biết đó là chỉ tay của ai hay không?” Bạn bảo: “Tôi hoàn toàn không biết.” Thầy tiết lộ: “Đó là bàn tay của Mahatma Gandhi.” Thầy kết luận là sau này bạn Võ Hoàng Ân sẽ đi về con đường tâm linh. Nghe thế, bạn không tin một chút nào hết. Và Thầy còn tiết lộ rằng bạn sẽ bị chết sớm nữa. Rồi sau đó một thời-gian, bỗng dưng bạn phát ra một chứng bệnh hiểm nghèo. Đỉnh đầu của bạn nổi lên một cục u lớn đau nhức. Trong túi không có tiền, làm sao có thể đi bác sĩ giải phẫu chữa trị? Đây không phải là một khối u bình thường. Nó khiến cho tóc của bạn rơi rụng, triệu chứng giống như một loại ung thư máu vậy. Nhớ lời ông Thầy tướng, bạn nghĩ rằng những gì Thầy nói năm xưa đang dần dần trở thành sự thật và như vậy cái ngày kết cục cuộc đời của bạn không còn xa cho lắm. Tình cờ bạn gặp lại một ông Thầy quen khác, ông ấy biết là bạn uống được rượu cho nên ông rủ bạn vô nhà để cả hai cùng uống với nhau. Lúc khác thì bạn đã đáp ứng ngay, nhưng gặp lúc này đang bệnh hoạn đau đớn như thế làm sao mà còn uống rượu được nữa? May quá, ông Thầy nói với bạn: “Thôi vào đây, tôi chỉ thuốc cho.” Ông ấy bảo bạn về kiếm lá Cối Xay đun lên uống vào. Bạn làm theo, kỳ lạ thay, bệnh từ từ thuyên giảm và dứt hẳn từ đó đến nay.
Ngoài ra, bạn Ân còn kể là đời bạn có những cái may mắn lạ thường. Vào những lúc tưởng là tuyệt vọng lại có người giúp đỡ, quới nhân phù trợ; không phải một lần mà đã nhiều lần như thế. Bạn nói có lần hết tiền không biết gạo củi sẽ được xoay sở ra sao bỗng nhiên có người ôm một túi bạc đến nhà kiếm bạn và nhờ bạn mở và điều hành một hãng đường cho họ.
Qua những giây phút tâm tình với bạn Ân, hầu hết các bạn có mặt nhìn về tương-lai đều lộ vẻ lo âu dùm cho bạn mình. Đến được Mỹ vào lúc tuổi đã cao, sức khoẻ không còn khả quan như lúc trẻ, lại thêm hầu hết những người trong nhà già trẻ lớn bé đều mang một chứng bệnh di-truyền hiểm nghèo, và gia đình bạn còn đang trong tình trạng chia ly cách trở, tài chánh hoàn toàn eo hẹp, và hai vợ chồng bạn còn đang phải ăn nhờ ở đậu nơi nhà người em trai, mà người em này cũng đang có vấn đề sức khỏe nghiêm trong nữa. Biết ra như thế hỏi sao bạn bè không lo lắng cho được! Bạn bè muốn giúp bạn bằng cách giới thiệu việc làm cho vợ chồng bạn. Công ăn việc làm là quan-trọng nhất. Có làm việc thì mới có lợi tức và tư đó mới có thể ổn định cuộc sống và và giải quyết các hệ lụy khác. Tuy nhiên, vì bạn mới đến Mỹ cuối tháng Ba và còn đang sắp xếp cuộc sống mới cho nên vấn đề việc làm sẽ được bạn từ từ tính sau. So sánh bạn Ân và các bạn bè khác ngày hôm ấy, phải nói rằng bạn có một thái độ bình tĩnh, chủ động chứ không bồn chồn lo âu trước tình thế mới như các bạn bè. Tôi cho đó là một ưu-điểm của bạn Ân. Hoàn cảnh bên ngoài đã không làm bạn giao động.
Ngược lại, bạn vẫn an nhiên tự tại, vui vẻ, tự nhiên với bạn bè khiến cho mọi người vơi đi sự lo lắng thường tình. Ngẫm nghĩ lại, trong thời gian ngụ tại quê nhà trước đây, bạn đã từng sống nhiều năm trong một cái chòi nhỏ, giữa đồng không mông quạnh, thiếu hẳn tiện nghi tối thiểu, bao quanh bởi đủ loại rắn rít và côn trùng lớn nhỏ về vật lý, và bạn đã tu học, trang bị vững chãi về tinh thần và tâm linh trong bao nhiêu năm nay thì kết quả là bạn có được một niềm tin vững chãi không lay chuyển như thế cũng là điều dễ hiểu thôi. Người ta sợ nhất cái gì ở trên đời? Đó là cái chết. Bạn Võ Hoàng Ân tin tưởng rằng sống chết là do số mạng cả. Bạn đã từng nguyện rằng nếu được Trời cho gặp lại được người em trai của bạn tại Hoa Kỳ sau một thời gian dài xa cách là bạn đã thỏa lòng mong ước rồi, sau đó dù có chết đi bạn sẵn sàng chấp nhận không oán than, trách móc gì hết! Cũng nhân dịp gặp gỡ kiểu bỏ túi này tôi được nghe bạn Trần Bạch Thu tâm sự về giai đoạn bạn được Trung tá Hậu đề bạt bạn giữ chức vụ Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh Kontum. Bạn là đồng môn duy nhất của khóa tôi đạt được chức vụ này vào tuổi 25. Nếu không được nghe bạn kể chuyện, tôi cứ ngỡ rằng đường đời đều bằng phẳng cả và tôi đã không ngờ được bạn đã trải ít nhiều gian truân. Bộ Nội Vụ mà trong đó có nhiều viên chức hành chánh cao cấp kể cả ông Tổng Trưởng đã không hỗ trợ cho việc thăng tiến của bạn. Ngược lại, họ lại là một trở ngại rất lớn.
Nếu không có sự yểm trợ của Trung tá Tỉnh trưởng, của ông bố vợ tương lai, trưởng Ty Ngân Khố, Dân Biểu địa phương, các nhà lãnh đạo tinh-thần và tôn giáo đặt tin tưởng vào thành phần trẻ với đầy nhiệt tâm, lý tưởng và trong sạch, chắc chắn bạn Trần Bạch Thu đã trở thành “history” rồi. Nghe bạn kể về cuộc đời của bạn tôi mới nhận ra tôi thiếu sót cái chí phấn đấu liên tục của bạn. Vào năm 2005, tôi cảm thấy thấm mệt vì công vụ tại Hoa Kỳ. Vợ chồng tôi không có con cái.
Ngoài việc làm cho chính phủ, tôi còn có cái “job part-time” từ hãng tư, hai, ba ngày một tuần từ hơn hai chục năm nay. Năm ấy tôi vừa 55 tuổi, giữ vững lập trường công vụ VNCH, tôi quyết định về hưu. Bà vợ tôi xưa nay vừa đi làm vừa đi học rất ư là vất vả, thấy thế mới bảo tôi rằng: “Làm công chức Hoa Kỳ nhàn hạ chết đi được, tuổi lại còn trẻ thế mà chưa chi đã bỏ của chạy lấy người!”. Bà ấy nói gì, khích bác tôi cỡ nào tôi cũng phe lờ. Tôi có lối suy nghĩ của tôi, quan niệm sống và triết lý sống của riêng tôi, tự tôi biết rõ. Tôi sống cho tôi, và vì tôi. Nhưng bù lại, để cho cuộc sống được thăng bằng, tôi vẫn nghĩ đến người khác và mỗi khi có cơ hội tôi sẽ làm một chút gì để chia sẻ hạnh phúc với tha nhân. Tôi quan niệm tôi làm cái gì cho ai, cuối cùng chẳng qua là làm cho cá nhân tôi mà thôi. Hơn 5 năm nay, sau ngày hưu trí tôi tiếp tục cái công việc gần nhà, tận hưởng thú nhàn hạ, thấy hạnh phúc quá chừng chừng! Nếu ngày xưa tôi ở vào hoàn cảnh của bạn Trần Bạch Thu, chắn chắn tôi sẽ tháo chạy nhanh hơn nữa. Sách tàu đã dạy: Tẩu vi thượng sách. chuồn êm là hay hơn cả. Ai phê bình tôi yếu đuối, thiếu bản lãnh, tôi xin nhận, vì đúng với tôi quá rồi! Tôi không có tham vọng cao xa. Ngồi ăn chung với các bạn của tôi vào buổi chiều tối Thứ Năm hôm ấy, tôi cảm nghe hạnh-phúc dạt dào. Nhờ duyên lành, tôi gặp lại được bạn Võ Hoàng Ân. Nhờ duyên lành mà tôi được nghe những chia sẻ tâm tình của những người bạn tốt với cả một tấm lòng nhân ái bao la. Với tôi, niết bàn là đây, thiên đường là đây, ngay ở giây phút tương ngộ này.
Quả đúng như lời Phật dạy: “Đừng sống cho dĩ vãng, đừng mơ tưởng đến tương lai. Hãy tập trung tâm trí vào giây phút hiện tại.”
(Do not dwell in the past, do not dream of the future. Concentrate the mind on the present moment - Buddha)
“Nhìn nhận rằng thế giới tự nó chẳng có thật tánh, một người có trí tuệ không hành động như thể thế giới có thật, vì thế người đó sẽ thoát được khổ đau.”
(A wise man, recognining that the world is but an illusion, does not act as if it is real, so he escapes the suffering - Buddha)
“Sức khỏe là món quà đáng giá nhất, sự hài lòng là một tài sản lớn nhất, sự chung thủy là quan-hệ tốt nhất.”
(Health is the greatest gift, contentment the greatest wealth, faithfulness the best relationship - Buddha).
“Hạnh phúc có được là từ việc làm và lời nói của ta làm lợi lạc cho bản thân và tha nhân.”
(Happiness comes when your work and words are of benefits to yourself and others).
“Bạn nghĩ rằng tiền là nguồn gốc của tất cả cái ác. Thế có bao giờ bạn hỏi lại rằng nguồn gốc của tiền là gì hay chưa?”
(So you think that money is the root of all evil. Have you ever asked what is the root of money? - Ayn Rand) Con dao có thể dùng để thái thịt và giết người, tùy theo mục đích sử dụng mà ý nghĩa sẽ tốt hay xấu. Tiền là phương-tiện giao hoán, tiền tự nó chẳng có tội gì, người dùng đồng tiền vào mục đích sai quấy mới chính là thủ phạm. Cuối cùng thì cái tình bạn trong sáng theo năm tháng vẫn là tài sản quí giá nhất trên đời./-
Nguyễn văn Huy
ChuTatTien (QGHC):
THÔNG CÁO BÁO CHÍ
Sunday, 4 July, 2010 11:17 AM
From:
"Fanxico Tran" vneagle_11@yahoo.com
--- On Sun, 7/4/10, Bac Ky Di Cu wrote:
Thưa Cha,
Trong cuối tháng 6 năm nay, lá thư này lại được chuyển tiếp đến nhiều địa chỉ email, làm cho một vài người phân vân.Tuy nhiên, theo con hiểu, thì số người tin theo rất ít.
Lý do:
1-Những loại thư một chiều này, những người có óc khoa học không bao giờ để ý, vì thiếu chứng minh. Ít nhất phải có hai, ba người có tên tuổi và có giá trị xác nhận, lá thư mới tạm coi là có chút giá trị, sau đó, cần phải xác minh với chính người bị tố cáo nữa, mới biết là chính xác được bao nhiêu phần trăm.
2-Tên của tác giả rất xa lạ với cộng đồng hải ngoại và dĩ nhiên cũng rất xa lạ với vài chục triệu người trong nước. Từ trước tới nay, chưa ai nghe nói tới tên Võ Đình Chương. Chẳng ai biết nhân vật này là ai? Làm nghề ngỗng gì? Từ trước tới nay, đã có thành tích đòi Dân Chủ, Nhân Quyền gì chưa?
3-Trường hợp nhân vật này có thật và đã từng hoạt động cho Nhân Quyền, mà nay bất ngờ đứng ra bôi lọ, mạ lị, và tố cáo một nhân vật khác với mục đích làm cho nhân vật ấy mất chỗ đứng trong mạng lưới Nhân Quyền, thì người ta lập tức khinh rẻ ngay cái người tố cáo ấy, vì chắc chắn rằng, cái con người tố cáo ấy đã bị Cộng Sản tha hóa, mua chuộc, nên phản bội lại tổ chức. Từ xưa, những kẻ phản bội, cho dù nhỏ hay lớn, quan trọng hay không, bị mua chuộc nhiều hay ít, đều bị phỉ nhổ. Chỉ cần bỏ tổ chức mà ra ngoài đã bị loại ra khỏi danh sách những con người lương thiện rồi, huống hồ lại quay lưng lại tổ chức, tố cáo hay mạ lị một nhân vật trong tổ chức không có lý do chính đáng, thì càng đáng phỉ nhổ hơn. Trường hợp muốn cho mình nổi lên nhờ sự dìm người khác xuống, chưa bao giờ có tác dụng tốt cho người muốn nổi lên ấy. Thiên hạ gọi kẻ ấy là "nổ". Vụ Võ đinh Chương này nằm cả trong tất cả mọi trường hợp đáng khinh bỉ, nhất là lại có không còn mục tiêu gì khác ngoài mục đích tiếp tay với Cộng Sản làm lu mờ một khuôn mặt đấu tranh bất khuất, diệt đi một tên tuổi trong mạng lưới đòi Dân Chủ, Nhân Quyền cho Việt Nam.
Trong cuộc chiến cực kỳ gian khổ và không cân sức này, giữa một bên là bạo quyền với sức mạnh côn đồ và hàng triệu âm mưu gian trá, một bên là những người công chính không một chút vũ khí, nhất định sẽ cón nhiều âm mưu kinh khủng hơn nữa đến từ phía bạo quyền, nhằm tiêu diệt mọi mầm mống đấu tranh. Nhất định sẽ còn nhiều Võ Đình Chương nữa, còn nhiều kẻ hèn hạ, cam chịu khuất phục trước những miếng mồi ngon mà bạo quyền đưa ra: tiền, địa vị, gái... mà quay lại phản bội Chính Nghĩa, làm tay sai cho giặc bán nước, thi hành mọi thủ đoạn chia rẽ, phân cách, tiêu diệt.. mà bạo quyền đề ra.
Xin Cha và những người công chính bình tâm mà tiếp tục cuộc chiến này.
Nhất định chính nghĩa sẽ thắng gian tà. Nhất định dân ta sẽ có Tự Do, Độc Lập thực sự.
Kính chào Cha.
Chu Tất Tiến.
THÔNG CÁO BÁO CHÍ
Sunday, 4 July, 2010 11:17 AM
From:
"Fanxico Tran" vneagle_11@yahoo.com
--- On Sun, 7/4/10, Bac Ky Di Cu
Thưa Cha,
Trong cuối tháng 6 năm nay, lá thư này lại được chuyển tiếp đến nhiều địa chỉ email, làm cho một vài người phân vân.Tuy nhiên, theo con hiểu, thì số người tin theo rất ít.
Lý do:
1-Những loại thư một chiều này, những người có óc khoa học không bao giờ để ý, vì thiếu chứng minh. Ít nhất phải có hai, ba người có tên tuổi và có giá trị xác nhận, lá thư mới tạm coi là có chút giá trị, sau đó, cần phải xác minh với chính người bị tố cáo nữa, mới biết là chính xác được bao nhiêu phần trăm.
2-Tên của tác giả rất xa lạ với cộng đồng hải ngoại và dĩ nhiên cũng rất xa lạ với vài chục triệu người trong nước. Từ trước tới nay, chưa ai nghe nói tới tên Võ Đình Chương. Chẳng ai biết nhân vật này là ai? Làm nghề ngỗng gì? Từ trước tới nay, đã có thành tích đòi Dân Chủ, Nhân Quyền gì chưa?
3-Trường hợp nhân vật này có thật và đã từng hoạt động cho Nhân Quyền, mà nay bất ngờ đứng ra bôi lọ, mạ lị, và tố cáo một nhân vật khác với mục đích làm cho nhân vật ấy mất chỗ đứng trong mạng lưới Nhân Quyền, thì người ta lập tức khinh rẻ ngay cái người tố cáo ấy, vì chắc chắn rằng, cái con người tố cáo ấy đã bị Cộng Sản tha hóa, mua chuộc, nên phản bội lại tổ chức. Từ xưa, những kẻ phản bội, cho dù nhỏ hay lớn, quan trọng hay không, bị mua chuộc nhiều hay ít, đều bị phỉ nhổ. Chỉ cần bỏ tổ chức mà ra ngoài đã bị loại ra khỏi danh sách những con người lương thiện rồi, huống hồ lại quay lưng lại tổ chức, tố cáo hay mạ lị một nhân vật trong tổ chức không có lý do chính đáng, thì càng đáng phỉ nhổ hơn. Trường hợp muốn cho mình nổi lên nhờ sự dìm người khác xuống, chưa bao giờ có tác dụng tốt cho người muốn nổi lên ấy. Thiên hạ gọi kẻ ấy là "nổ". Vụ Võ đinh Chương này nằm cả trong tất cả mọi trường hợp đáng khinh bỉ, nhất là lại có không còn mục tiêu gì khác ngoài mục đích tiếp tay với Cộng Sản làm lu mờ một khuôn mặt đấu tranh bất khuất, diệt đi một tên tuổi trong mạng lưới đòi Dân Chủ, Nhân Quyền cho Việt Nam.
Trong cuộc chiến cực kỳ gian khổ và không cân sức này, giữa một bên là bạo quyền với sức mạnh côn đồ và hàng triệu âm mưu gian trá, một bên là những người công chính không một chút vũ khí, nhất định sẽ cón nhiều âm mưu kinh khủng hơn nữa đến từ phía bạo quyền, nhằm tiêu diệt mọi mầm mống đấu tranh. Nhất định sẽ còn nhiều Võ Đình Chương nữa, còn nhiều kẻ hèn hạ, cam chịu khuất phục trước những miếng mồi ngon mà bạo quyền đưa ra: tiền, địa vị, gái... mà quay lại phản bội Chính Nghĩa, làm tay sai cho giặc bán nước, thi hành mọi thủ đoạn chia rẽ, phân cách, tiêu diệt.. mà bạo quyền đề ra.
Xin Cha và những người công chính bình tâm mà tiếp tục cuộc chiến này.
Nhất định chính nghĩa sẽ thắng gian tà. Nhất định dân ta sẽ có Tự Do, Độc Lập thực sự.
Kính chào Cha.
Chu Tất Tiến.
Saturday, July 3, 2010
CÓ PHẢI BÀI CỦA CÔ JACKIE BÔNG KHÔNG ???
- Chữ XÃ HỘI DÂN SỰ là chữ của VIỆT CỘNG SÁNG CHẾ và đã được VIỆT TÂN đem ra Hải Ngoại tích cực phổ biến !!!!????
*Phát Triển* *Xã Hội Dân Sự tại Việt Nam*
*Jackie Bông - Tháng 5, 2010*
*Vai Trò Xây Dựng Xã Hội Từ Nhân Dân*
Ông Bà chúng ta có câu “Phép vua thua lệ làng.” Lời nói đó cho thấy rỏ sự thành hình và bành trướng của xã hội dân sự (XHDS) có từ muôn thuở tại Việt Nam cũng như ở các nước trên thế giới. Khi người dân thấy có một nhu cầu cần thiết gì thì chính họ tự tìm phương cách đễ giãi quyết vấn đề và đưa ra cứu cánh đem đến kết quả thực tiễn.
Những sáng kiến và công tác của người dân đem lại nhuận lợi cho cá nhân họ, gia đình họ, và cho tập thễ trong xã hội mà họ đang chung sống đễ tất cã được chung hưỡng. Họ hội hợp lại, bàn luận, góp sức lực đễ hợp tác, chia sẽ ý kiến, và thiết kế chương trình theo khuôn khổ pháp định công khai, minh bạch, rồi thực hiện những công tác cần thiết cho đến khi nào họ đạt đến kết quả mong muốn theo mục tiêu và sứ mạng đã vạch ra.
Họ tổ chức một nhóm người cùng có một chí hướng đễ tìm phương tiện thực hiện những chương trình tự họ trù tính với tinh thần tự nguyện, bất vụ lợi của một số người hòan toàn độc lập, tách biệt ra không dính líu gì với các công chức của một chánh quyền nào.
Nếu họ thành lập một nhóm có khã năng tổ chức quy cữu thì có thễ gọi họ là một hội phi chánh phủ (non-governmental organization - NGO), một hội tư nhân, một hội thiện nguyện hay hội tương tế. Họ có thễ bành trướng hoạt động của họ trên nhiều phương diện và thành lập những hội đồng hương, hội giáo dục, hội hướng đạo, hay hội đoàn tôn giáo theo khuôn khổ pháp trị. Họ điều hành qua tinh thần tự nguyện, phần đông được đào tạo và khích lệ bởi các tổ chức tôn giáo hay văn hóa xã hội.
Ông Trần Hữu Quang, trong bài đăng trên Tạp Chí *Khoa học xã hội *năm 2009,* *tóm tắt bốn khái niệm XHDS được thay đổi quan điễm về các mối quan hệ giữa các lãnh vực chánh trị, kinh tế và xã hội. Ông nói là nhà chánh trị người Anh Thomas Hobbes là người đầu tiên sữ dụng thuật ngữ XHDS (societas civilis) đối lập với “tình trạng tự nhiên” trong quyễn *De Cive *xuất bản năm 1649. [1]
Vậy thì vào thế kỷ XVI-XVIII, Hobbes, cùng với John Locke và Jean Jacques Rousseau đồng hóa XHDS với nhà nước/quốc gia. Qua thế kỹ XVIII-XIX, cũng theo Ông Quang, thì Bernard Mandeville, Adam Ferguson và Adam Smith cho quan niệm XHDS là xã hội thị trường. Sau đó XHDS được coi như là xã hội tư sản với Georg Hegel, Karl Marx, Friedrich Engels và Antonio Gramsci vào thế kỹ XIX-XX. Qua đến thế kỹ XXI, những chuyển hóa về nội dung ý niệm XHDS phản ảnh những hòan cảnh cụ thể còn tồn tại được đến ngày nay như thế nào? Trong năm 2006, Louis Juste cho là “nó biểu hiện tình hình đấu tranh xã hội diễn ra trong những thời cơ nhứt định.” [2]
Tóm lại, XHDS cấu thành từ các tổ chức xã hội và dân sự tự nguyện tạo cơ sở đễ tự vận hành, khác vơi các cơ cấu quyền lực của nhà nước và các thể chế thương mại của thị trường. Có ba mẩu XHDS: 1) cứu tế cho nạn nhân chiến tranh hay tai hoạ gây ra, 2) phát triễn thễ chế xã hội, kinh tế, văn hóa và giáo dục, và 3) bành trướng các sinh hoạt xã hội (social action) tăng quyền lợi cá nhân và phát triễn ý thức hệ trong cộng đồng. Như thế mọi hoạt động bất vụ lợi cũng cần có phương tiện cụ thể, tiền bạc và cơ sở đễ sinh hoạt.
Trung tâm XHDS của Trường đại học kinh tế London định nghĩa XHDS như sau:
* *
*“XHDS đề cập tới các hoạt động tập thể tự nguyện xung quanh các giá trị, mục tiêu, ý thức chung. Về lý thuyết, các hình thái tổ chức XHDS khác biệt hẳn với các hình thái tổ chức nhà nước, gia đình và thị trường. Nhưng trong thực tế thì ranh giới giữa nhà nước, xã hội, gia đình và thị trường là khá lẫn lộn, mập mờ và không rõ ràng. XHDS thường bao gồm một sự đa dạng về phạm vi hoạt động, các thành viên tham gia và các hình thái tổ chức khác nhau về mức độ nghi lễ, tự do và quyền lực. XHDS thường được hình thành dưới dạng các hội từ thiện, các hiệp hội, các công đoàn, các nhóm tương trợ, các phong trào xã hội, các hiệp hội kinh doanh, các liên minh, và các đoàn luật sư.” *[3]
* *
*Xã Hội Dân Sự Toàn Cầu*
* *
Sự phát triễn của thễ chế XHDS trong những quốc gia Âu Châu từ cuối thập niên 1990 đã đem lại sự hình thành của Phong Trào Tân Xã Hội (New Social Movement.) Nó trở thành một khối quản trị thứ ba xây dựng thế lực toàn cầu không ranh giới, có tính cách chánh trị, sinh hoạt tranh đấu về ý thức hệ như chống bạo hành gia đình và công lực, chống đàn áp tôn giáo, chống áp đảo truyền thông báo chí, chống nạn buôn người hay bảo vệ môi trường. Những phong trào đó tạo thành Xã Hội Chánh Trị làm môi giới giữa nhà nước và dân chúng. [4]
Khái niệm XHDS mới chỉ được phổ biến rộng rãi trong vòng mấy chục năm gần đây vào thế kỷ XX, nhưng vào đầu thế kỹ XXI sinh hoạt đa dạng của XHDS được phổ biến rộng lớn mãi ra trên khắp thế giới. Trường hợp cụ thể của Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế đặc trụ sở chính tại Geneve, Thụy Sĩ, được thiết lập trên 150 năm, phối hợp với các chi nhánh của từng quốc gia sở tại. Rotary Club có chi nhánh làm thiện nguyện khắp Năm Châu cũng ăn mừng 150 tuổi.
Những tổ chức bênh vực nhân quyền như Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International), Theo Dõi Nhân Quyền (Human Rights Watch), Bác Sĩ Không Biên Giới (Médecins Sans Frontière), Ký Giả Không Biên Giới (Reporteurs Sans Frontieres), Bảo Vệ Môi Sinh (Green Peace) và Minh Bạch Quốc Tế (Transparency International) cũng như các tổ chức tôn giáo, y tế xã hội, văn hóa giáo dục, hoạt động trên toàn cầu, thì được quần chúng ưa chuộng hơn cơ quan nhà nước hay cơ sở thương mại. [5]
Như Hội Hướng Đạo có trụ sở chính tại London, Anh quốc, là một phong trào hướng dẫn sinh hoạt lành mạnh cho giới thanh thiếu niên khắp thế giới. Như tại Ấn Đô có từ 1 đên 2 triệu tổ chức lớn và nhỏ hoạt động từ thiện, còn ở bên Nga Sô thì cũng có đến 277,000 XHDS, phần đông do nhà cầm quyền Nga Sô thống trị.
Ngòai ra, vai trò trong giới đại học (academia) và các cơ quan chuyên nghiệp về kỹ thuật, khoa học, giáo dục, y tế, đóng góp sáng kiến thực tiễn ảnh hưỡng trong giới trí thức cũng như ảnh hưỡng quần chúng sâu rộng. Tuy hhiên, không cần phải là một tổ chức quy mô với tài chánh dồi dào mới có thễ hoạt động được. Những tổ chức nhỏ với ngân sách eo hẹp cũng hoạt động khá hiệu quã với tầm vóc quan trọng.
Riêng tại Hoa Kỳ, thống kê cho thấy Foundation Center gồm 11 cơ quan tài trợ cho 1 triệu tổ chức vô vị lợi và trên 3 triệu nhóm nhỏ hoạt động tự nguyện đễ phục vụ công ích. Các tổ chức nầy có hơn 60% phát xuất từ các tôn giáo phãn ãnh tinh thần phục vụ hy sinh rất cao về số nhân viên thiện nguyện làm việc cho các tổ chức nầy. Tuy vậy, có những nhân viên các tổ chức XHDS được trã lương cao với quyền lợi đãi ngộ được bảo đảm không thua các công chức nhà nước hay công ti xí nghiệp.
Như Hội AARP, với 6 triệu thành viên người hưu trí (American Association of Retired Persons) có ngân sách $640 triệu và thuê cã ngàn nhân viên làm việc trong những văn phòng toàn quốc ở Hoa Kỳ. Họ cũng trã tiền cho nhiều nhân viên đi vận động (lobby) trên quốc hội đễ bênh vực quyền lợi cho người từ 50 tuổi trở lên. [6]
Thống kê cũng cho biết người Mỹ đã chi ra 250 tỹ mỹ kim cho lãnh vực từ thiện và có tất cã 1.8 triệu tổ chức đã được chấp nhận được miễn phí trong năm 2007. Mổi năm có từ 75,000 đến 100,000 tổ chức XHDS nợp đơn đăng ký tại Hoa Kỳ.[7]
Nhu cầu đa diện của môt quốc gia chứng nhận là chánh quyền không thễ nào tự giãi quyết nổi nhiều vấn đề về chánh trị, kinh tế hay xã hội. Vì vậy, tổ chức XHDS bổ sung chớ không nhầm thay thế guồng mái nhà nước. Họ chỉ lấy công của dân làm căn bản giúp cho chánh quyền. Theo LS Đòan Thanh Liêm, những tổ chức XHDS đóng hai vai trò: vừa là đối tác (counterpart), vừa là đối trọng (counterbalance). [8]
Cụ thễ như các hội Hồng Thập Tự luôn hợp tác với nhà nước đễ lo sóc cho các nạn nhân thiên tai, bão lụt. Còn các hội phụ huynh học sinh, chẵng hạng thì hổ trợ nhà trường giúp mỡ mang trí tuệ và sức khõe cho các con em. Vì thế mà các cơ quan thiện nguyện còn được chánh quyền tài trợ hay cấp nhiều phương tiện khác cho họ thực hiện nhiều chương trình công ích.
Còn các hội tôn giáo (faith-based initiatives) hay nhân quyền thì đóng vai trò đối tượng đễ bênh vực cho những nạn nhân chống bất công, tham nhũng, lạm dụng mà nhân viên chánh quyền gây ra. Giới truyền thông báo chí, các đại học và những người có lý tưỡng như giới trẽ và sinh viên dám cang đãm đứng lên đễ thức tĩnh, cãnh giác, phê phán sai trái các nhân viên chánh quyền hay cơ quan doanh nghiệp tư nhân gây ra.
Nhờ có “kiễm soát đễ giữ sự quân bình” (checks & balance) của người dân cho nên bớt được một phần nào sự nhũng lạm và thiệt thoài của công dân trong xã hội. Đó là một nhu cầu chính đáng của người dân dự định, do người dân thực hiện, và cho người dân hưỡng thụ.
Những sự kiện giãm những khống chế, lạm quyền, thối nát đem lại những thay đổi trong xã hội như tôn trọng quyền tối thiểu của công dân sống trong một quốc gia theo thễ chế pháp trị. Từ đó những định hướng tự do cỡi mỡ, bảo trọng quyền lợi cho công dân đạt đến nhân quyền và dân chủ từ lần từ hồi được phát họa. Những phong trào chống nô lệ, bênh vực quyền lợi phu nữ và người da màu cho họ được quyền bỏ phiếu được đề cao và gia tăng.
Sau thế chiến thứ nhất , Liên Hiệp Quốc được thành lập đễ bàn luận về Sự Giãm Quân Bị trên thế giới (World Disarmement). Năm 1950, LHQ mời 1,000 NGO đến tham dự và biểu quyết chấp nhận làm việc chung. Họ coi các hiệp hôi tư nhân như là một khối tổ chức quốc tế “International NGO” phu giúp họ thực hiện những chương trình trong các quốc gia trên thế giới. Vì thế mà các NGO càng nhận được nhiều nguồn tài trợ từ cá nhân, từ quỹ tài trợ các foundations, từ tổ chức tư nhân và thương mại, từ chánh phủ và từ các tổ chức quốc tế. [9]
Năm 1970, các quốc gia giàu cam kết trích ra 0.7% GNI (lợi tức quốc gia - growth national income) tặng cho NGO thực hiện chương trình của họ cho các quốc gia đang mỡ mang. Viện Đại học John Hopskins nghiên cứu trong các năm 2000-2002 đưa ra tổng số $1,300 trĩ mỹ kim (trillion) do 35 quốc gia chi phí cho 40,000 ngàn nhân viên quốc tế làm việc trong khu vực XHDS nầy.
Như thế thì XHDS có thễ xếp vào hàng thứ 7 trong các nền kinh tế lớn nhất của thế giới ngày nay. Có thễ coi XHDS là một khối thế lực thứ ba (Third Force) trên thế giới và trong guồng mái của nhiều quốc gia từ Đông Tây đến Âu Á. Quan hệ quốc tế và quốc gia được khai thông trở thành quan hệ “mỡ” (open society) trong nhiều lãnh vực khai thông hai chiều trên nhiều lãnh vực không biễn cưỡng tuy các nếp sống cổ truyền vẩn được duy trì. Vì thế, nhiề u dân t ộc đa dạng, khác biệt về ngôn ngữ và truyền thống cũng sống chung với nhau và chia sẽ những giá trị và nếp sống chung trong một xã h ội
cỡi mỡ không biên giới như ngày hôm nay. [10]
Trong năm 2007, World Bank trích ra một tỹ mỹ kim tài trợ cho những chương trình cộng đồng. Carnegie Endowment for International Peace cho $20 tỹ trong năm 2007, còn Bill và Melinda Gates tặng $38 triệu cộng với $30 triệu của Ông Warren Buffet đễ chích ngừa cho 200 triệu trẽ em cũng như tài trợ cho nhiều chương trình giáo dục và xã hội khác. Vậy thế kỹ XXI là thế kỹ của bất vụ lợi (the Century of Non-Profit).
Các nguyên nhân nào đem đến sự đột phá của xã hội mới mẽ nầy (The New Social Movement)? Trưóc hết là vấn đề tài nguyên. Các chánh phũ ở Tây Âu kễ cã Mỹ không ngân sách đễ trang trãi mọi dịch vụ cho người dân, đặc biệt trong những năm 1970, giá dầu hỏa từ Trung Đông tăng quá cao làm lợi tức thu nhập quốc gia giảm nhiều. Do vậy, các cơ quan tư nhân gi úp đảm trách vai trò mà nhà nước không thễ phụ trách trên phương diện giáo dục, văn hóa và xã hội.
Hai nữa, quần chúng ở các nước Âu Mỹ kết hợp thành phong trào chống chiến tranh hạt nhân, chống phá hoại môi sinh, chống đàn áp nhân quyền. Nhờ sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật và lãnh vực truyền thông nên sự liên đới quốc tế được kết hợp với tính cách toàn cầu và được phổ biến mau lẹ và liên tục.
Ba nữa là trong thời kỳ Cộng sản tại Liên Sô và các nước Đông Âu bị suy thoái, và sau bức tường Bá Linh xụp đổ năm 1989, công cuộc phục hồi XHDS được tiến hành mau lẹ dành cho gười dân cái quyền tự mình làm chủ vận mệnh. Quá trình chuyễn tiếp dân chủ (Democratic transition) nầy đang diễn ra tại tất cã các quốc gia cựu Cộng sản trừ Cuba, Bắc Đại Hàng, Trung Quốc và Việt nam. Nhưng kinh nghiệm cho thấy rỏ sự thay đổi là một quá trình mà không thếnào đảo ngược lại được n ữa (irreversible process).
Chót nữa thì tổ chức XHDS còn thu hút nhiều tài năng trí tuệ xuất sắc, cho nên hoạt động của họ có năng xuất và hiệu quã rất cao. Do đầu óc sáng tạo, l òng nhiệt tâm, sự hy sinh cho lý tưỡng, phương thức ôn hòa bất bạo động, và hành động thiết thực nên những nhân viên phục vụ cho dân chúng gặt hái thành qủa tốt đẹp.
Hơn nữa, năn độ đa năng và đa nguyên của XHDS ở Hoa Kỳ và các nước mỡ mang còn ảnh hướng chính sách đối nội và đối ngoại, phát huy đời sống toàn diện của người dân từ kinh tế, xã hội, văn hóa và tôn giáo. Nó cũng bảo trọng nền dân chủ hữu hiệu từ hạ tần cơ sỡ như làng, xã, quận đến tĩnh và thành thị lên đến thượng tần cơ sỡ của chánh quyền như các nhà lập pháp, hành pháp và tư pháp. Đó là hiện tượng thay đổi từ dưới lên trên, từ lòng dân lên đến chánh quyền, khác với những quốc gia có truyền thống chuyên chế, độc tài kiễm soát quyền hành từ trên xuống dưới.
Sự ảnh hưỡng của XHDS rất quan trọng đến chánh quyền. Nhân dịp viếng thăm Trung Quốc cuối tháng Năm năm 2010, Ngoại Trưỡng Hoa Kỳ Hillary Clinton gặp các phụ nữ XHDS (Chinese Women Civil Society) tại Beijing. Họ chia sẽ những vấn đề khó xữ như tham những, bạo hành gia đình, đàn áp, hãm hiếp, quyền phụ nữ và nhân quyền. Kết luận tất cả đồng ý là cần có sư đồng tâm và ưng thuận của các đâng nam nhi và chánh quyền mới giải quyết và thay đổi được những tình trạng nêu trên. [11]
*Xã Hội Dân Sự tại Việt **Nam***
* *
Sau khi thống nhứt đất nước thành một quốc gia không còn chia đôi trong năm1975, Việt Nam đã trãi qua nhiều thời kỳ thữ thách, từ trừng phạt bỏ tù cã trăm ngàn người miền nam cùng máu mủ, còn trừng phạt gây chiến với Cam Bốt, rồi đến trừng phạt đánh trận với đàn anh Trung Cộng. Việt Nam trở thành một nước nghèo đứng hạng thứ tư trên thế giới với lợi tức đầu người $200 một năm cho đến thập niên 1990.
Nhờ noi gương đổi mới của hai đàn anh Nga Sô và Trung Cộng nên sau đó Việt Nam đã bắt tay liên hệ với kẽ thù là đế quốc Mỹ năm 1995 và tiếp nhận nền kinh tế thị trường cởi mở theo tư bản. Từ năm 2000 trở lên, nền kinh tế Việt Nam đã được chấp nhận trên sân chơi quốc tế và phát triễn trên phương diện kinh tế lẫn xã hội với những đầu tư đáng kễ từ các nước phương tây. Những tiếp súc với bên ngoài về tài chánh, luật lệ, và ngành chuyên môn kỹ thuật với những tư tưỡng dân chủ đã làm thay đối tầm nhìn và triễn vọng của chẵng những của cấp lãnh đạo nhà cầm quyền Cộng sản, mà còn cho đa số người dân trong nước.
Từ đó, mức độ phát triễn kinh tế gia tăng và vượt lên đến 6.2 % trong năm 2008, hơn các quốc gia lân cận tại Đông Nam Á, với lợi tức đầu người $1,000 mổt năm. Tuy vậy, những sự kèm kẹp về tư tưỡng và chương trình hoạt động của người dân vẫn bị Bộ Chánh Trị Hà Nôi kiễm soát chặt chẽ. Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam cũng có nhiều tổ chức tập đoàn họ thành lập ra đễ “dân cao danh nghĩa dân chủ của dân, do dân và vì dân.”
Hội đòan lớn nhưt là Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam hay Mặt Trận Dân
Tộc thống nhứt VN (Mặt Trận) đưa ra chánh sách cũng như liên minh và liên kết với các Câu lạc bộ được coi như là tổ chức XHDS. Mặt trận cũng phê chu ẫn các ứng cữ viên vào danh sách ứng cữ và đãm nhiệm luôn việc giám sát tất cã các cuộc bầu cữ. [12]
Các tổ chức ngoại vi nầy đươc thành lập bỡi Bộ chánh trị nhà nước gòm đãng
viên Đãng cộng sãn VN. 44 thành viên XHDS của Mặt Trận là Đãng cộng sãn VN, Tổng liên đoàn lao động, Hội nông dân, Đòan thanh niên cộng sản HCM, Hộiliên hi ệp phụ nữ VN, Hội cựu chiến binh, Liên hội khoa học kỹ thuật, Hội chữ thập đỏ, Phòng thương
mại và công nghiệp, Hội Phật Giáo, Ủy ban đoàn kết công giáo, Tổng hội thánh tin lành, Hội nhà báo, Hội liên lạc người VN ở nước ngoài, Hội luật gia cho đến Hội làm vườn.
Thành viên đứng đầu Mặt Trận là Đãng cộng sản có 3 triệu đãng viên, chiếm 3% dân số, chỉ thị cho các Câu lạc bộ hay tổ chức XHDS tuân theo đễ quãn trị họ. Đặc biệt trong Mặt Trận có Hội liên hiệp phụ nữ (VN Women’s Union), một tổ chức chánh trị gòm 1.5 triệu hội viên có nhiệm vụ phát triễn kinh tế, xã hội, an ninh quốc phòng và xây dựng gia đình bảo vệ xã hội chủ nghĩa VN.
Trang nhà của Hôi phụ nữ xác nhận là 70% hội viên được tuyên truyền, phổbiên về chủ trương của Đãng và 100% Chủ Tịch và Phó CT Hội đạt tiêu chuẫn chức danh cán bô, công chức theo quy định. Vậy thì các thành viên phải vào đãng CS mới trở thành công chức và được làm việc an toàn. Họ phải tuân lệnh do đãng chĩ thị. Hội cũng đưa ra con số là 70% phụ nữ nghèo đươc Hội giúp xoá đói giãm nghèo. Vậy tại sao cơ quan quốc tế UNDP (Development Programme) đi ều tra và báo cáo là “nhóm 20% những người giàu nhất ở Việt nam hiện đang hưỡng tới 40% lợi ít từ các chính sách an sinh xã hội của nhà nước; trong khi nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn nầy.” [13]
Như thế ta thấy rỏ là Đãng Cộng sản đứng ra tổ chức, điều động, bao trùm và lũng đoạn tât cã các sinh hoạt của lãnh vực XHDS chứ không có gi ới hạn trong phạm vi chánh quyền hay lãnh vực kinh tế mà thôi. Do đó XHDS bị “chánh trị hóa”, bị cai trị chuyên chế, bị công lực và công quyền đàn áp và bị kiềm kẹp. Quyền lực nằm trọn trong tay đãng tức là “đãng sự” chớ không phải trong tay của nhân dân tức “dân sự”. Thật ra thì các XHDS như thế được gọi là GONGO (Government organized NGO) chớ không phải là NGO (non-government organization).
Theo Điều 9 Hiến pháp (1992) quy định thì có đoạn như sau: “Nhà nước chăm lo và
bảo vệ lợi ích chính đáng của nhân dân, động viên nhân dân thực hiện quyền làm chủ, nghiêm chỉnh thi hành Hiến pháp và pháp luật, giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, đại biểu dân cữ và cán bộ, viên chức nhà nước.” Những từ ngữ dân chủ mỹ miều nầy có được nhà nước áp dụng trung thực hay không?
Ngoài ra, ngày 26-3-2004, Trung ương đãng đã ban hành Nghi quyết 36 về “kế hoạch toàn diện nhằm vận động ba triệu người Việt ở nước ngoài “thành một bộ phận không thễ tách rời của cộng đồng dân tộc.” Còn ở bên nhà thì nhà nước thẳng tay đàn áp những cá nhân hay tổ chức tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền. Vậy thì lối thoát của sự bế tắc hiện nay như thế nào? [14]
GS Carl Thayer, nhà nghiên cứu về Việt nam thuộc Đại học New South Wales ở Sydney, Úc, trã lời phóng vấn của đài BBC tháng 8 năm 2008 như sau: “Ở Việt nam, những nhóm đang đòi hỏi có XHDS tức đòi chính quyền phải thực thi chính luật pháp của mình, qua đó công nhận có quyền lập hội, tụ tập, biểu tình, tự do tôn giáo. Những quyền nầy không được thực thi vì nhà chức trách luôn tìm lý do đễ ngăn cản thí dụ lý do gây rối an ninh trật tự đễ ngăn không cho biểu tình.”
Ông nói tiếp:”Những nhóm dân sự này gia tăng về con số và bắt đầu liên kết thành
những mạng lưới. Như vậy mạng lưới đang ngày càng phát triễn và tôi nghĩ rồi sẽ đến lúc các nhóm riêng lẽ không những thành lập phong trào mà còn gây sức ép nhiều lần đễ nhà nước
thực thi luật pháp theo các tiêu chuẩn quốc tế mà Việt nam đã cam k ết.” Ông Thayer kết
luận:”Có m ột điễm chung là những tiếng nói XHDS nầy được lắng nghe và tìm cách đưa vào trong guồng máy. Kịch bản khả dĩ nhất theo tôi là cuối cùng họ sẽ được phép nắm giữ những ghế trong quốc hội.”
Theo TS Hồ Bá Thâm thì “hiện nay có 320 hội hoạt động trong phạm vi toàn quốc ở Việt nam và hơn 2,150 hội hoạt động trong phạm vi vi tính, thành phố trực thuộc Trung ương cùng có hàng ngàn hội ở các cơ sở.” Ông viết tiếp: “Các hội cũng rất đa dạng: có hội do tổ chức thành lập, có hội do cá nhân, doanh nghiệp, có hội có cơ cấu chặt chẽ nhưng có hội lại lỏng lẽo. Trung bình mỗi người là thành viên của 2.33 tổ chức, cao hơn nhiều nếu so với những nước trong khu vực châu Á, như Trung Quốc (0.39) và Singapore(0.86). Theo khảo sát nầy, tỹ lệ những người thuộc ít nhất một tổ chức là 73.5%, một tỹ lệ tương đối cao.” [15]
Ngoài các hội hoạt động trong nước thì có những NGO đáng kễ của người Việt đãm trách từ nước ngoài về Việt nam đầu tư, kinh doanh, họp tác khoa học, hoạt động nghề nghiệp, định cư lâu dài và cứu trợ.
Vai trò của những tổ chức cộng đồng hãi ngoại là một lực lượng có chất xám, có tài chánh dồi dào, có kỹ thuật cao độ, có kiến thức chuyên nghiệp, và có cã tấm lòng giúp cãi thiện đời sống gia đình, bà con và bạn bè tại quê nhà.
- Chữ XÃ HỘI DÂN SỰ là chữ của VIỆT CỘNG SÁNG CHẾ và đã được VIỆT TÂN đem ra Hải Ngoại tích cực phổ biến !!!!????
*Phát Triển* *Xã Hội Dân Sự tại Việt Nam*
*Jackie Bông - Tháng 5, 2010*
*Vai Trò Xây Dựng Xã Hội Từ Nhân Dân*
Ông Bà chúng ta có câu “Phép vua thua lệ làng.” Lời nói đó cho thấy rỏ sự thành hình và bành trướng của xã hội dân sự (XHDS) có từ muôn thuở tại Việt Nam cũng như ở các nước trên thế giới. Khi người dân thấy có một nhu cầu cần thiết gì thì chính họ tự tìm phương cách đễ giãi quyết vấn đề và đưa ra cứu cánh đem đến kết quả thực tiễn.
Những sáng kiến và công tác của người dân đem lại nhuận lợi cho cá nhân họ, gia đình họ, và cho tập thễ trong xã hội mà họ đang chung sống đễ tất cã được chung hưỡng. Họ hội hợp lại, bàn luận, góp sức lực đễ hợp tác, chia sẽ ý kiến, và thiết kế chương trình theo khuôn khổ pháp định công khai, minh bạch, rồi thực hiện những công tác cần thiết cho đến khi nào họ đạt đến kết quả mong muốn theo mục tiêu và sứ mạng đã vạch ra.
Họ tổ chức một nhóm người cùng có một chí hướng đễ tìm phương tiện thực hiện những chương trình tự họ trù tính với tinh thần tự nguyện, bất vụ lợi của một số người hòan toàn độc lập, tách biệt ra không dính líu gì với các công chức của một chánh quyền nào.
Nếu họ thành lập một nhóm có khã năng tổ chức quy cữu thì có thễ gọi họ là một hội phi chánh phủ (non-governmental organization - NGO), một hội tư nhân, một hội thiện nguyện hay hội tương tế. Họ có thễ bành trướng hoạt động của họ trên nhiều phương diện và thành lập những hội đồng hương, hội giáo dục, hội hướng đạo, hay hội đoàn tôn giáo theo khuôn khổ pháp trị. Họ điều hành qua tinh thần tự nguyện, phần đông được đào tạo và khích lệ bởi các tổ chức tôn giáo hay văn hóa xã hội.
Ông Trần Hữu Quang, trong bài đăng trên Tạp Chí *Khoa học xã hội *năm 2009,* *tóm tắt bốn khái niệm XHDS được thay đổi quan điễm về các mối quan hệ giữa các lãnh vực chánh trị, kinh tế và xã hội. Ông nói là nhà chánh trị người Anh Thomas Hobbes là người đầu tiên sữ dụng thuật ngữ XHDS (societas civilis) đối lập với “tình trạng tự nhiên” trong quyễn *De Cive *xuất bản năm 1649. [1]
Vậy thì vào thế kỷ XVI-XVIII, Hobbes, cùng với John Locke và Jean Jacques Rousseau đồng hóa XHDS với nhà nước/quốc gia. Qua thế kỹ XVIII-XIX, cũng theo Ông Quang, thì Bernard Mandeville, Adam Ferguson và Adam Smith cho quan niệm XHDS là xã hội thị trường. Sau đó XHDS được coi như là xã hội tư sản với Georg Hegel, Karl Marx, Friedrich Engels và Antonio Gramsci vào thế kỹ XIX-XX. Qua đến thế kỹ XXI, những chuyển hóa về nội dung ý niệm XHDS phản ảnh những hòan cảnh cụ thể còn tồn tại được đến ngày nay như thế nào? Trong năm 2006, Louis Juste cho là “nó biểu hiện tình hình đấu tranh xã hội diễn ra trong những thời cơ nhứt định.” [2]
Tóm lại, XHDS cấu thành từ các tổ chức xã hội và dân sự tự nguyện tạo cơ sở đễ tự vận hành, khác vơi các cơ cấu quyền lực của nhà nước và các thể chế thương mại của thị trường. Có ba mẩu XHDS: 1) cứu tế cho nạn nhân chiến tranh hay tai hoạ gây ra, 2) phát triễn thễ chế xã hội, kinh tế, văn hóa và giáo dục, và 3) bành trướng các sinh hoạt xã hội (social action) tăng quyền lợi cá nhân và phát triễn ý thức hệ trong cộng đồng. Như thế mọi hoạt động bất vụ lợi cũng cần có phương tiện cụ thể, tiền bạc và cơ sở đễ sinh hoạt.
Trung tâm XHDS của Trường đại học kinh tế London định nghĩa XHDS như sau:
* *
*“XHDS đề cập tới các hoạt động tập thể tự nguyện xung quanh các giá trị, mục tiêu, ý thức chung. Về lý thuyết, các hình thái tổ chức XHDS khác biệt hẳn với các hình thái tổ chức nhà nước, gia đình và thị trường. Nhưng trong thực tế thì ranh giới giữa nhà nước, xã hội, gia đình và thị trường là khá lẫn lộn, mập mờ và không rõ ràng. XHDS thường bao gồm một sự đa dạng về phạm vi hoạt động, các thành viên tham gia và các hình thái tổ chức khác nhau về mức độ nghi lễ, tự do và quyền lực. XHDS thường được hình thành dưới dạng các hội từ thiện, các hiệp hội, các công đoàn, các nhóm tương trợ, các phong trào xã hội, các hiệp hội kinh doanh, các liên minh, và các đoàn luật sư.” *[3]
* *
*Xã Hội Dân Sự Toàn Cầu*
* *
Sự phát triễn của thễ chế XHDS trong những quốc gia Âu Châu từ cuối thập niên 1990 đã đem lại sự hình thành của Phong Trào Tân Xã Hội (New Social Movement.) Nó trở thành một khối quản trị thứ ba xây dựng thế lực toàn cầu không ranh giới, có tính cách chánh trị, sinh hoạt tranh đấu về ý thức hệ như chống bạo hành gia đình và công lực, chống đàn áp tôn giáo, chống áp đảo truyền thông báo chí, chống nạn buôn người hay bảo vệ môi trường. Những phong trào đó tạo thành Xã Hội Chánh Trị làm môi giới giữa nhà nước và dân chúng. [4]
Khái niệm XHDS mới chỉ được phổ biến rộng rãi trong vòng mấy chục năm gần đây vào thế kỷ XX, nhưng vào đầu thế kỹ XXI sinh hoạt đa dạng của XHDS được phổ biến rộng lớn mãi ra trên khắp thế giới. Trường hợp cụ thể của Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế đặc trụ sở chính tại Geneve, Thụy Sĩ, được thiết lập trên 150 năm, phối hợp với các chi nhánh của từng quốc gia sở tại. Rotary Club có chi nhánh làm thiện nguyện khắp Năm Châu cũng ăn mừng 150 tuổi.
Những tổ chức bênh vực nhân quyền như Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International), Theo Dõi Nhân Quyền (Human Rights Watch), Bác Sĩ Không Biên Giới (Médecins Sans Frontière), Ký Giả Không Biên Giới (Reporteurs Sans Frontieres), Bảo Vệ Môi Sinh (Green Peace) và Minh Bạch Quốc Tế (Transparency International) cũng như các tổ chức tôn giáo, y tế xã hội, văn hóa giáo dục, hoạt động trên toàn cầu, thì được quần chúng ưa chuộng hơn cơ quan nhà nước hay cơ sở thương mại. [5]
Như Hội Hướng Đạo có trụ sở chính tại London, Anh quốc, là một phong trào hướng dẫn sinh hoạt lành mạnh cho giới thanh thiếu niên khắp thế giới. Như tại Ấn Đô có từ 1 đên 2 triệu tổ chức lớn và nhỏ hoạt động từ thiện, còn ở bên Nga Sô thì cũng có đến 277,000 XHDS, phần đông do nhà cầm quyền Nga Sô thống trị.
Ngòai ra, vai trò trong giới đại học (academia) và các cơ quan chuyên nghiệp về kỹ thuật, khoa học, giáo dục, y tế, đóng góp sáng kiến thực tiễn ảnh hưỡng trong giới trí thức cũng như ảnh hưỡng quần chúng sâu rộng. Tuy hhiên, không cần phải là một tổ chức quy mô với tài chánh dồi dào mới có thễ hoạt động được. Những tổ chức nhỏ với ngân sách eo hẹp cũng hoạt động khá hiệu quã với tầm vóc quan trọng.
Riêng tại Hoa Kỳ, thống kê cho thấy Foundation Center gồm 11 cơ quan tài trợ cho 1 triệu tổ chức vô vị lợi và trên 3 triệu nhóm nhỏ hoạt động tự nguyện đễ phục vụ công ích. Các tổ chức nầy có hơn 60% phát xuất từ các tôn giáo phãn ãnh tinh thần phục vụ hy sinh rất cao về số nhân viên thiện nguyện làm việc cho các tổ chức nầy. Tuy vậy, có những nhân viên các tổ chức XHDS được trã lương cao với quyền lợi đãi ngộ được bảo đảm không thua các công chức nhà nước hay công ti xí nghiệp.
Như Hội AARP, với 6 triệu thành viên người hưu trí (American Association of Retired Persons) có ngân sách $640 triệu và thuê cã ngàn nhân viên làm việc trong những văn phòng toàn quốc ở Hoa Kỳ. Họ cũng trã tiền cho nhiều nhân viên đi vận động (lobby) trên quốc hội đễ bênh vực quyền lợi cho người từ 50 tuổi trở lên. [6]
Thống kê cũng cho biết người Mỹ đã chi ra 250 tỹ mỹ kim cho lãnh vực từ thiện và có tất cã 1.8 triệu tổ chức đã được chấp nhận được miễn phí trong năm 2007. Mổi năm có từ 75,000 đến 100,000 tổ chức XHDS nợp đơn đăng ký tại Hoa Kỳ.[7]
Nhu cầu đa diện của môt quốc gia chứng nhận là chánh quyền không thễ nào tự giãi quyết nổi nhiều vấn đề về chánh trị, kinh tế hay xã hội. Vì vậy, tổ chức XHDS bổ sung chớ không nhầm thay thế guồng mái nhà nước. Họ chỉ lấy công của dân làm căn bản giúp cho chánh quyền. Theo LS Đòan Thanh Liêm, những tổ chức XHDS đóng hai vai trò: vừa là đối tác (counterpart), vừa là đối trọng (counterbalance). [8]
Cụ thễ như các hội Hồng Thập Tự luôn hợp tác với nhà nước đễ lo sóc cho các nạn nhân thiên tai, bão lụt. Còn các hội phụ huynh học sinh, chẵng hạng thì hổ trợ nhà trường giúp mỡ mang trí tuệ và sức khõe cho các con em. Vì thế mà các cơ quan thiện nguyện còn được chánh quyền tài trợ hay cấp nhiều phương tiện khác cho họ thực hiện nhiều chương trình công ích.
Còn các hội tôn giáo (faith-based initiatives) hay nhân quyền thì đóng vai trò đối tượng đễ bênh vực cho những nạn nhân chống bất công, tham nhũng, lạm dụng mà nhân viên chánh quyền gây ra. Giới truyền thông báo chí, các đại học và những người có lý tưỡng như giới trẽ và sinh viên dám cang đãm đứng lên đễ thức tĩnh, cãnh giác, phê phán sai trái các nhân viên chánh quyền hay cơ quan doanh nghiệp tư nhân gây ra.
Nhờ có “kiễm soát đễ giữ sự quân bình” (checks & balance) của người dân cho nên bớt được một phần nào sự nhũng lạm và thiệt thoài của công dân trong xã hội. Đó là một nhu cầu chính đáng của người dân dự định, do người dân thực hiện, và cho người dân hưỡng thụ.
Những sự kiện giãm những khống chế, lạm quyền, thối nát đem lại những thay đổi trong xã hội như tôn trọng quyền tối thiểu của công dân sống trong một quốc gia theo thễ chế pháp trị. Từ đó những định hướng tự do cỡi mỡ, bảo trọng quyền lợi cho công dân đạt đến nhân quyền và dân chủ từ lần từ hồi được phát họa. Những phong trào chống nô lệ, bênh vực quyền lợi phu nữ và người da màu cho họ được quyền bỏ phiếu được đề cao và gia tăng.
Sau thế chiến thứ nhất , Liên Hiệp Quốc được thành lập đễ bàn luận về Sự Giãm Quân Bị trên thế giới (World Disarmement). Năm 1950, LHQ mời 1,000 NGO đến tham dự và biểu quyết chấp nhận làm việc chung. Họ coi các hiệp hôi tư nhân như là một khối tổ chức quốc tế “International NGO” phu giúp họ thực hiện những chương trình trong các quốc gia trên thế giới. Vì thế mà các NGO càng nhận được nhiều nguồn tài trợ từ cá nhân, từ quỹ tài trợ các foundations, từ tổ chức tư nhân và thương mại, từ chánh phủ và từ các tổ chức quốc tế. [9]
Năm 1970, các quốc gia giàu cam kết trích ra 0.7% GNI (lợi tức quốc gia - growth national income) tặng cho NGO thực hiện chương trình của họ cho các quốc gia đang mỡ mang. Viện Đại học John Hopskins nghiên cứu trong các năm 2000-2002 đưa ra tổng số $1,300 trĩ mỹ kim (trillion) do 35 quốc gia chi phí cho 40,000 ngàn nhân viên quốc tế làm việc trong khu vực XHDS nầy.
Như thế thì XHDS có thễ xếp vào hàng thứ 7 trong các nền kinh tế lớn nhất của thế giới ngày nay. Có thễ coi XHDS là một khối thế lực thứ ba (Third Force) trên thế giới và trong guồng mái của nhiều quốc gia từ Đông Tây đến Âu Á. Quan hệ quốc tế và quốc gia được khai thông trở thành quan hệ “mỡ” (open society) trong nhiều lãnh vực khai thông hai chiều trên nhiều lãnh vực không biễn cưỡng tuy các nếp sống cổ truyền vẩn được duy trì. Vì thế, nhiề u dân t ộc đa dạng, khác biệt về ngôn ngữ và truyền thống cũng sống chung với nhau và chia sẽ những giá trị và nếp sống chung trong một xã h ội
cỡi mỡ không biên giới như ngày hôm nay. [10]
Trong năm 2007, World Bank trích ra một tỹ mỹ kim tài trợ cho những chương trình cộng đồng. Carnegie Endowment for International Peace cho $20 tỹ trong năm 2007, còn Bill và Melinda Gates tặng $38 triệu cộng với $30 triệu của Ông Warren Buffet đễ chích ngừa cho 200 triệu trẽ em cũng như tài trợ cho nhiều chương trình giáo dục và xã hội khác. Vậy thế kỹ XXI là thế kỹ của bất vụ lợi (the Century of Non-Profit).
Các nguyên nhân nào đem đến sự đột phá của xã hội mới mẽ nầy (The New Social Movement)? Trưóc hết là vấn đề tài nguyên. Các chánh phũ ở Tây Âu kễ cã Mỹ không ngân sách đễ trang trãi mọi dịch vụ cho người dân, đặc biệt trong những năm 1970, giá dầu hỏa từ Trung Đông tăng quá cao làm lợi tức thu nhập quốc gia giảm nhiều. Do vậy, các cơ quan tư nhân gi úp đảm trách vai trò mà nhà nước không thễ phụ trách trên phương diện giáo dục, văn hóa và xã hội.
Hai nữa, quần chúng ở các nước Âu Mỹ kết hợp thành phong trào chống chiến tranh hạt nhân, chống phá hoại môi sinh, chống đàn áp nhân quyền. Nhờ sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật và lãnh vực truyền thông nên sự liên đới quốc tế được kết hợp với tính cách toàn cầu và được phổ biến mau lẹ và liên tục.
Ba nữa là trong thời kỳ Cộng sản tại Liên Sô và các nước Đông Âu bị suy thoái, và sau bức tường Bá Linh xụp đổ năm 1989, công cuộc phục hồi XHDS được tiến hành mau lẹ dành cho gười dân cái quyền tự mình làm chủ vận mệnh. Quá trình chuyễn tiếp dân chủ (Democratic transition) nầy đang diễn ra tại tất cã các quốc gia cựu Cộng sản trừ Cuba, Bắc Đại Hàng, Trung Quốc và Việt nam. Nhưng kinh nghiệm cho thấy rỏ sự thay đổi là một quá trình mà không thếnào đảo ngược lại được n ữa (irreversible process).
Chót nữa thì tổ chức XHDS còn thu hút nhiều tài năng trí tuệ xuất sắc, cho nên hoạt động của họ có năng xuất và hiệu quã rất cao. Do đầu óc sáng tạo, l òng nhiệt tâm, sự hy sinh cho lý tưỡng, phương thức ôn hòa bất bạo động, và hành động thiết thực nên những nhân viên phục vụ cho dân chúng gặt hái thành qủa tốt đẹp.
Hơn nữa, năn độ đa năng và đa nguyên của XHDS ở Hoa Kỳ và các nước mỡ mang còn ảnh hướng chính sách đối nội và đối ngoại, phát huy đời sống toàn diện của người dân từ kinh tế, xã hội, văn hóa và tôn giáo. Nó cũng bảo trọng nền dân chủ hữu hiệu từ hạ tần cơ sỡ như làng, xã, quận đến tĩnh và thành thị lên đến thượng tần cơ sỡ của chánh quyền như các nhà lập pháp, hành pháp và tư pháp. Đó là hiện tượng thay đổi từ dưới lên trên, từ lòng dân lên đến chánh quyền, khác với những quốc gia có truyền thống chuyên chế, độc tài kiễm soát quyền hành từ trên xuống dưới.
Sự ảnh hưỡng của XHDS rất quan trọng đến chánh quyền. Nhân dịp viếng thăm Trung Quốc cuối tháng Năm năm 2010, Ngoại Trưỡng Hoa Kỳ Hillary Clinton gặp các phụ nữ XHDS (Chinese Women Civil Society) tại Beijing. Họ chia sẽ những vấn đề khó xữ như tham những, bạo hành gia đình, đàn áp, hãm hiếp, quyền phụ nữ và nhân quyền. Kết luận tất cả đồng ý là cần có sư đồng tâm và ưng thuận của các đâng nam nhi và chánh quyền mới giải quyết và thay đổi được những tình trạng nêu trên. [11]
*Xã Hội Dân Sự tại Việt **Nam***
* *
Sau khi thống nhứt đất nước thành một quốc gia không còn chia đôi trong năm1975, Việt Nam đã trãi qua nhiều thời kỳ thữ thách, từ trừng phạt bỏ tù cã trăm ngàn người miền nam cùng máu mủ, còn trừng phạt gây chiến với Cam Bốt, rồi đến trừng phạt đánh trận với đàn anh Trung Cộng. Việt Nam trở thành một nước nghèo đứng hạng thứ tư trên thế giới với lợi tức đầu người $200 một năm cho đến thập niên 1990.
Nhờ noi gương đổi mới của hai đàn anh Nga Sô và Trung Cộng nên sau đó Việt Nam đã bắt tay liên hệ với kẽ thù là đế quốc Mỹ năm 1995 và tiếp nhận nền kinh tế thị trường cởi mở theo tư bản. Từ năm 2000 trở lên, nền kinh tế Việt Nam đã được chấp nhận trên sân chơi quốc tế và phát triễn trên phương diện kinh tế lẫn xã hội với những đầu tư đáng kễ từ các nước phương tây. Những tiếp súc với bên ngoài về tài chánh, luật lệ, và ngành chuyên môn kỹ thuật với những tư tưỡng dân chủ đã làm thay đối tầm nhìn và triễn vọng của chẵng những của cấp lãnh đạo nhà cầm quyền Cộng sản, mà còn cho đa số người dân trong nước.
Từ đó, mức độ phát triễn kinh tế gia tăng và vượt lên đến 6.2 % trong năm 2008, hơn các quốc gia lân cận tại Đông Nam Á, với lợi tức đầu người $1,000 mổt năm. Tuy vậy, những sự kèm kẹp về tư tưỡng và chương trình hoạt động của người dân vẫn bị Bộ Chánh Trị Hà Nôi kiễm soát chặt chẽ. Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam cũng có nhiều tổ chức tập đoàn họ thành lập ra đễ “dân cao danh nghĩa dân chủ của dân, do dân và vì dân.”
Hội đòan lớn nhưt là Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam hay Mặt Trận Dân
Tộc thống nhứt VN (Mặt Trận) đưa ra chánh sách cũng như liên minh và liên kết với các Câu lạc bộ được coi như là tổ chức XHDS. Mặt trận cũng phê chu ẫn các ứng cữ viên vào danh sách ứng cữ và đãm nhiệm luôn việc giám sát tất cã các cuộc bầu cữ. [12]
Các tổ chức ngoại vi nầy đươc thành lập bỡi Bộ chánh trị nhà nước gòm đãng
viên Đãng cộng sãn VN. 44 thành viên XHDS của Mặt Trận là Đãng cộng sãn VN, Tổng liên đoàn lao động, Hội nông dân, Đòan thanh niên cộng sản HCM, Hộiliên hi ệp phụ nữ VN, Hội cựu chiến binh, Liên hội khoa học kỹ thuật, Hội chữ thập đỏ, Phòng thương
mại và công nghiệp, Hội Phật Giáo, Ủy ban đoàn kết công giáo, Tổng hội thánh tin lành, Hội nhà báo, Hội liên lạc người VN ở nước ngoài, Hội luật gia cho đến Hội làm vườn.
Thành viên đứng đầu Mặt Trận là Đãng cộng sản có 3 triệu đãng viên, chiếm 3% dân số, chỉ thị cho các Câu lạc bộ hay tổ chức XHDS tuân theo đễ quãn trị họ. Đặc biệt trong Mặt Trận có Hội liên hiệp phụ nữ (VN Women’s Union), một tổ chức chánh trị gòm 1.5 triệu hội viên có nhiệm vụ phát triễn kinh tế, xã hội, an ninh quốc phòng và xây dựng gia đình bảo vệ xã hội chủ nghĩa VN.
Trang nhà của Hôi phụ nữ xác nhận là 70% hội viên được tuyên truyền, phổbiên về chủ trương của Đãng và 100% Chủ Tịch và Phó CT Hội đạt tiêu chuẫn chức danh cán bô, công chức theo quy định. Vậy thì các thành viên phải vào đãng CS mới trở thành công chức và được làm việc an toàn. Họ phải tuân lệnh do đãng chĩ thị. Hội cũng đưa ra con số là 70% phụ nữ nghèo đươc Hội giúp xoá đói giãm nghèo. Vậy tại sao cơ quan quốc tế UNDP (Development Programme) đi ều tra và báo cáo là “nhóm 20% những người giàu nhất ở Việt nam hiện đang hưỡng tới 40% lợi ít từ các chính sách an sinh xã hội của nhà nước; trong khi nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn nầy.” [13]
Như thế ta thấy rỏ là Đãng Cộng sản đứng ra tổ chức, điều động, bao trùm và lũng đoạn tât cã các sinh hoạt của lãnh vực XHDS chứ không có gi ới hạn trong phạm vi chánh quyền hay lãnh vực kinh tế mà thôi. Do đó XHDS bị “chánh trị hóa”, bị cai trị chuyên chế, bị công lực và công quyền đàn áp và bị kiềm kẹp. Quyền lực nằm trọn trong tay đãng tức là “đãng sự” chớ không phải trong tay của nhân dân tức “dân sự”. Thật ra thì các XHDS như thế được gọi là GONGO (Government organized NGO) chớ không phải là NGO (non-government organization).
Theo Điều 9 Hiến pháp (1992) quy định thì có đoạn như sau: “Nhà nước chăm lo và
bảo vệ lợi ích chính đáng của nhân dân, động viên nhân dân thực hiện quyền làm chủ, nghiêm chỉnh thi hành Hiến pháp và pháp luật, giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, đại biểu dân cữ và cán bộ, viên chức nhà nước.” Những từ ngữ dân chủ mỹ miều nầy có được nhà nước áp dụng trung thực hay không?
Ngoài ra, ngày 26-3-2004, Trung ương đãng đã ban hành Nghi quyết 36 về “kế hoạch toàn diện nhằm vận động ba triệu người Việt ở nước ngoài “thành một bộ phận không thễ tách rời của cộng đồng dân tộc.” Còn ở bên nhà thì nhà nước thẳng tay đàn áp những cá nhân hay tổ chức tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền. Vậy thì lối thoát của sự bế tắc hiện nay như thế nào? [14]
GS Carl Thayer, nhà nghiên cứu về Việt nam thuộc Đại học New South Wales ở Sydney, Úc, trã lời phóng vấn của đài BBC tháng 8 năm 2008 như sau: “Ở Việt nam, những nhóm đang đòi hỏi có XHDS tức đòi chính quyền phải thực thi chính luật pháp của mình, qua đó công nhận có quyền lập hội, tụ tập, biểu tình, tự do tôn giáo. Những quyền nầy không được thực thi vì nhà chức trách luôn tìm lý do đễ ngăn cản thí dụ lý do gây rối an ninh trật tự đễ ngăn không cho biểu tình.”
Ông nói tiếp:”Những nhóm dân sự này gia tăng về con số và bắt đầu liên kết thành
những mạng lưới. Như vậy mạng lưới đang ngày càng phát triễn và tôi nghĩ rồi sẽ đến lúc các nhóm riêng lẽ không những thành lập phong trào mà còn gây sức ép nhiều lần đễ nhà nước
thực thi luật pháp theo các tiêu chuẩn quốc tế mà Việt nam đã cam k ết.” Ông Thayer kết
luận:”Có m ột điễm chung là những tiếng nói XHDS nầy được lắng nghe và tìm cách đưa vào trong guồng máy. Kịch bản khả dĩ nhất theo tôi là cuối cùng họ sẽ được phép nắm giữ những ghế trong quốc hội.”
Theo TS Hồ Bá Thâm thì “hiện nay có 320 hội hoạt động trong phạm vi toàn quốc ở Việt nam và hơn 2,150 hội hoạt động trong phạm vi vi tính, thành phố trực thuộc Trung ương cùng có hàng ngàn hội ở các cơ sở.” Ông viết tiếp: “Các hội cũng rất đa dạng: có hội do tổ chức thành lập, có hội do cá nhân, doanh nghiệp, có hội có cơ cấu chặt chẽ nhưng có hội lại lỏng lẽo. Trung bình mỗi người là thành viên của 2.33 tổ chức, cao hơn nhiều nếu so với những nước trong khu vực châu Á, như Trung Quốc (0.39) và Singapore(0.86). Theo khảo sát nầy, tỹ lệ những người thuộc ít nhất một tổ chức là 73.5%, một tỹ lệ tương đối cao.” [15]
Ngoài các hội hoạt động trong nước thì có những NGO đáng kễ của người Việt đãm trách từ nước ngoài về Việt nam đầu tư, kinh doanh, họp tác khoa học, hoạt động nghề nghiệp, định cư lâu dài và cứu trợ.
Vai trò của những tổ chức cộng đồng hãi ngoại là một lực lượng có chất xám, có tài chánh dồi dào, có kỹ thuật cao độ, có kiến thức chuyên nghiệp, và có cã tấm lòng giúp cãi thiện đời sống gia đình, bà con và bạn bè tại quê nhà.
Viết từ bài thơ
Huế Buồn Trong Hồn Thơ của Cao Văn Hở
Tôn Thất Tuệ
***Mt68: Kính anh TTT;- Chúng em không rành lý thuyết nầy nọ mấy. Chúng em chỉ thể hiện quan điểm là " NẾU TỰ XƯNG TA ĐÂY NGON LÀNH THÌ PHẢI LÀM VIỆC ĐÀNG HOÀNG - PHẢI CHẤM DỨT NHỮNG THÓI QUEN THỦ ĐOẠN PHE PHÁI CŨ - PHẢI GIỮ TƯ CÁCH, NHÂN CÁCH TƯƠNG XỨNG" .
Còn lập trường của chúng em thì DÙ VNCH trước đây có XẤU, TỐT như thế nào chúng em cũng NẰM LẠI BÊN NẦY CHIẾN TUYẾN - KHÔNG XÔN XAO NHẢY QUA, NHẢY LẠI.
Chúng em không làm được gì thực tế cho người sống, nhưng chúng em nguyện sẽ sống XỨNG ĐÁNG với hàng triệu người Miền Nam đã nằm xuống vì LÝ TƯỞNG TỰ DO CỦA VNCH. Chính phủ mà anh em chúng ta đã phục vụ có ĂN LƯƠNG !
Đơn giản anh em trong Mt68 là vậy đó !!! CHÚNG TÔI nguyện LÀM VIỆC CÓ NGHIÊN CỨU CẨN THẬN -LUÔN PHẢI CÓ NHỮNG BẰNG CHỨNG CỤ THỂ như nghề nghiệp QGHC chúng ta. CHÚNG TÔI sẽ không tha BẤT CỨ MỘT SÂU BỌ nào đã LÀM RẦU tô canh của đồng bào Tỵ Nạn Hải Ngoại chúng ta.
Kính anh và luôn biết ơn những tham gia với KIẾN THỨC SÂU RỘNG của anh. Có rất nhiều anh em cũng đã không cần bận tâm về chuyện chúng em là những ai ??? Chỉ cần biết những gì mà chúng em đã thể hiện và đọc kỹ những gì mà các vương vật mà chúng em ưu ái vuốt ve. Nhứt định không có chuyện chụp mũ hay bịa đặt gì cả !!!./- Mt68
Tôi hết sức ngạc nhiên khi đọc bài thơ rất đặc biệt với một khẩu khi lạ thường và một lòng thân hữu vô biên đối với hai người đồng khóa đã chết và cống hiến độc giả một cái nhìn về người thứ ba đang sống phiêu bạc.
Tôi không hiểu hai bạn thiên cổ Lê Hữu Bôi và Tôn Thất Sĩ thì sao, còn tôi rất ít giao thiệp với anh Hở, một đôi lần bàn luận về các đề tài liên quan đến bài học. Những lần nói chuyện nầy không kéo dài vì anh Hở thì đọc rất nhiều gần với chương trình học (cho nên đậu đầu) còn tôi thì đọc bên ngoài nên đậu chót (nói thiệt 100%). Bà Nguyễn Hồng Phúc, người Huế, tốt nghiệp xã hội học bên Mỹ về dạy môn nầy và nói rất nhiều về Durkheim, cho nên chúng tôi nhất là Hồ Quốc Văn gọi bà là Durkheim.
Bà có dạy về trường hợp những cá nhân lệch lạc, hành xử hơi khác những người chung quanh; một sự kiện không phê bình tốt xấu. Chẳng hiểu vì sao lúc ấy nhiều người cho anh Hở lệch lạc. Hai người tôi thương mến nhất là Trâm câu lạc bộ sau nầy là vợ của Thọ và Kim Sa quản thủ thư viện. Chị Sa rất thương mến tôi và nói anh Hở là client số một của thư viện. Phải chăng vì đọc nhiều mà người ta gọi anh lệch lạc, có thể anh trích dẫn nhiều khi nói chuyện? Nhưng tôi chưa bao giờ biết CVH làm thơ (vì tôi it đọc sách bào bên Mỹ). Huế Buồn Trong Hồn Thơ là một bài thơ programmatic, như một hòa tấu khúc với bốn hành âm. Tuy có những chữ Huế, thi phẩm nầy được tạo nên trong văn phong bác học Nam Kỳ với nhiều chữ Hán, và âm điệu ngọt ngào như dừa xiêm hay xoài tượng. Ngôn ngữ thường ngày chính là thi ca. Những điều trên viết ra không phải vì tên tôi nằm trong một hành âm của bài thơ nhưng vì tôi thích cái ngọt ngào trong Nam, như tôi thích dòng An Giang qua Long Xuyên. CVH trực khởi: Tôi thích Huế từ dạo biết yêu thơ Hàn Mạc Tử, cũng như Thu Vân Nhã Ca yêu Trần Dạ Từ qua thơ của chàng.
Tình cảm lai láng dành cho những người đã chết là chuyện thường tình và đáng làm. Lê Hữu Bôi đã bị bắt lúc Mậu Thân, Tôn Thất Sĩ bị bắn ngày Côn Đảo bị địch chiếm. Về tôi anh Hở đã viết:
Một mộng rùa vàng, một mơ kiếm báu
Lương tể minh quân nào thời buổi hôm nay ?
Cảm ơn ông bạn già của mình lâu ngày không gặp; đơn vị thời gian của chúng ta là nửa thế kỷ, phần tư thế kỷ. Gần nửa thế kỷ chưa gặp lại. Về mặt nổi, không ai ngoài tôi và anh Hở hiểu từ đâu có ý thơ nầy. Nhưng mơ của tôi là một nàng tiên trong trường, tôi đã viết ra trong một bài thơ khi gặp người kia trên xứ lạ. Nhân vật trong bài tự ví mình là minh quân, cái minh quân nhỏ bé cho nàng dâng kiếm báu như Rùa Vàng trao kiếm cho vua Lê, chỉ là một ẩn dụ, không nói đến anh hùng cái thế. Tôi nghĩ qua ý thơ nầy CVH muốn nói đến bài thơ nhan đề Thư Viện, viết 1984, không biết có xuất hiện ở đâu không. Những chữ như Rùa Vàng, Kiếm Báu làm anh Hỡ nghĩ tôi còn mộng vẫy vùng ngược xuôi.
Bạn mình ơi, người anh hùng khi biết không làm được gì thì im lặng như lên nguồn đốt than; tôi không phải anh hùng tôi chưa im lặng được vẫn còn húy hóe năm ba chữ sau 16 năm im hơi trong nghĩa đen,nhưng tôi chỉ nói nhỏ nhẹ, "lời tôi sâu như tiếng tình yêu, lời tôi sâu như tiếng nguyện cầu". Tôi vẫn ghi nhận cái nhìn thực tế của anh: lương tể minh quân nào thời buổi hôm nay? Tôi cũng sẽ nhắp men đắng cùng anh đưa cay qua đêm trắng. Đoạn cuối của bài thơ, anh viết cho anh và tôi; nó chỉ đúng có một câu: chất gàn đầy nặng chĩu hồn trai, người ta nói anh lệch lạc và cũng nói tôi lệch lạc nhất là đám Rùa Vàng. Chất gàn gỡ nhiều quá. Nhưng cái gàn của anh đã đưa anh hội nhập vào đời sống của quốc gia; cái gàn của anh chỉ là cái khác người làm thủ khoa và tiếp tục đi lên trong học vị và trong chức vụ. Nhìn lên như nhìn ông Thiệu, thì anh chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống nhữ kẻ như tôi thì chẳng ai bằng anh. Anh khiêm tốn chỉ cho mình một "chiếc linh hồn nhỏ" nhưng là một chiếc đò chất đủ hành trang, vật chất và tinh thần. Chiếc đò ấy đã độ anh, tiếp tục thăng tiến trong xã hội Hoa Kỳ, nơi một lần nữa áp dụng câu nhìn lên và nhìn xuống vừa nêu; anh không cô đơn hay cô lập (isolated) trong thế giới tỵ nạn, bên cạnh anh vẫn còn những kẻ ngang trang ngang lứa về xã hội và danh vọng, đủ qualified để ngồi chung một club. Tôi không ganh tài với anh, với tất cả mọi người, tôi không buồn với tình trạng đi sau mọi người trên mọi mặt như tôi vẫn cầu nguyện cho Bill Gates giàu hơn để làm việc thiện vì tôi không thể làm ra tiền. Thông cảm nhau chơi, tôi đứng ở cực kia, xuyên tâm đối của danh vọng xã hội. Cái gàn của tôi đã biến tôi thành con cá trên đất khô, tôi không có một chứng chỉ thứ hai ngoài cái bằng viết sai năm sinh. Ở lại sau anh một năm, tôi đậu chót với luận văn về các anh dân vệ ấp nhìn qua khía cạnh quân sự; tôi đã sai lầm đem cái nhỏ nhất - cái ấp mất hút trong những cây ô rô trên sình có những con cá thòi lòi bốn chân trèo cây như khỉ - đến một viễn ảnh lớn là quốc gia nơi chính trị gia không thể không học về chiến lược, nơi các ông tướng phải là những chính trị gia.
Nói theo chuyên môn của anh Hở tôi đã đi quá nhanh từ micro qua macro. Thật ra điều nầy ít năm sau, trên một tầm cở nhỏ hơn, đã trở thành cái nhức đầu hành chánh / quân sự. Tính đến ngày hạ màn, tôi đã có 10 năm công vụ. 90% thời lượng gồm những tháng đãi lệnh ở tổng nha công vụ; những năm về làm dân sự trong quân đội; một thứ binh ba: sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ và dân sự. Tôi đã bị một ông trung tá cục quân nhu vào trong nhà vệ sinh sĩ quan kéo ra và gần như dí tôi vào cầu tiêu của binh sĩ. Cục trưởng Đóa thay vì ký cảnh cáo đi tiểu sai chỗ, đã nói với sở hành chánh tôi đốc sự xếp ngang cấp tá. Thời lượng ấy cũng gồm những ngày uống trà ngồi chơi trong tình trạng lạm phát tiền tệ phi tiển. Mừng cho anh chị đã không thấy tận mắt cảnh nước mất nhà tang, anh đã không thấy tượng của thầy Bông bị đáng ngã như bức tựng thương tiếc Biên Hòa, anh đã không thấy sức mạnh của cái chân vịt đi theo máy cày Kubota 5 ngựa để trở thành chiếc linh hồn lớn đưa trẻ thơ và thiếu phụ nôn mửa qua biển dài bão tố. Hai đứa mình đi theo gió bốn phương. Vâng, nhưng cái gió bốn phương của tôi nó kỳ lắm, mang tính chất giết người, nó giúp cho cái xác chết trôi êm ả vào đường hủy diệt trong lúc những kẻ trên biển chưa tìm được con đường sinh thành. Cái gió ấy thổi nam rồi thổi bắc, không biết đâu mà lường, nói như anh, bao dâu bể đổi thay.
Tôi thấy email của người bạn cũ gặp nhau lần cuối gần 50 năm trên một bài báo rất chống cọng. Ngay sau mấy chữ hỏi thăm tôi in luôn hai bài rất cay đắng sau 75 để giúp anh ta thấy tôi cũng có cái nhìn đâu đó giống quan điểm của anh ta. Tôi bé cái lầm, anh ta còn bảo hoàn hơn vua, đánh trống thổi kèn. Chuyện nầy mới xấy ra đây, không phải là năm 1989, ngày anh viết bài thơ nầy. 20 năm rồi. 15 phút đủ để cho hỏa tiển Nga cày nát Miami, Florida. 20 năm của biển dâu thay đổi. Anh thấy nhiều biển dâu hơn tôi vì trong 20 năm nầy, tôi đã dành 16 năm để ngủ mà không biết bên ngoài có những chuyện như ông Kỳ, ông Phạm Duy v.v... Tôi cũng không biết tình trạng phân hóa trong cựu sinh viên cho đến khi tìm một bài về Bích Diễm. Đồng thời tôi cũng biết thêm quan điểm chính trị mới của những đại nhân vật chưa biết chưa quen và của những người mình đã biết từ lâu. Tôi chỉ buồn và tôi đã mô tả như sau trong bài tham luận về gsu Bông: Chúng ta đang ở trong một thời đại kỳ khôi. Chỉ qua đêm, có kẻ thành CS và CS hơn cả CS chính gốc. Anh nhân viên quèn Nhật cần có tiếng súng đảo chánh mới đeo lon đại úy; gã ăn mày điên đầu ngõ cần có pháp lệnh của gs Nguyễn Văn Hảo mới đội nón cối vào nhà đem bạn đi.
Nhưng đây thì yên lặng mà vẫn xẩy ra như vậy. Tôi vẫn ngờ ngợ khi viết những dòng nầy cho anh. Tạm ngưng một tý. Anh nhớ gs Vũ Uyển Văn mà chúng tôi đặt tên là Xai Mơn (Simons) vì ông luôn nói đến tác giả nầy khi cầm điếu Salem cho cháy hết mà quên hút. Gs Văn nói lấy thứ tự mà đặt tên như Hai, Ba ... cho biết xã hội VN rất có trật tự; gặp nhau trong bữa nhậu nếu bạn tên Hai thì được mời rượu trước. Tuy cùng vào học một lúc, anh ra trường trước, đậu thêm nhiều bằng cấp và nhất là ngồi vào ghế giáo sư, đã lên hàng thứ trưởng. Như vậy tôi quả là đàn em anh trên mọi phương diện. Ngoài ra anh còn là một nhân vật trong cộng đồng. Ngoài đời đã thế, anh còn đã bảy năm nay cố vấn cho một cái chùa, mà lại là một thiền nhân, tu trì cẩn thận. Trí của đời và huệ của đạo ít ai có song toàn; điều nầy củng cố tính chất niên trưởng của anh. Tôi hiện ở trong vùng hẻo lánh thôn quê; không muốn an bần lạc đạo mà phải sống cơ kiệm như một kẻ nấu thuốc trường sinh và dĩ nhiên tôi không biết hiện thực của thành phố Quận Cam mà nhiều người nói là một bản đúc (photo copy) của Miền Nam. Tôi nghĩ không đúng như vậy vì những yếu tố ngoại lai chưa thấy ở Saigon, và lòng người không còn như CVH xa xưa yêu Huế khi biết yêu thơ Hàn Mạc Tử. 15 phút đủ để phóng hỏa tiển từ xa phá nát Tokyo. 15 phút cũng đủ thay đổi con người. Đó là lý do tôi ngờ ngợ viết cho anh những dòng nầy. Như bao giờ tôi vẫn ở trong sự tôn trọng tự do và Saigon đã chứng kiến sự thi hành tự do khi nhiều người đã chở một cái hòm với những câu thơ của Tố Hữu đi biểu tình ủng hộ thành phần thứ ba, theo hồi ký của Bạch Diện Thư Sinh trên web Văn Tuyển. Saigon thì nó khác; Quận Cam thì nó khác luôn, nhất là khi nó nằm trên đất Mỹ.
Cái website đăng bài thơ nầy, tôi mới biết nhưng không biết các người chủ trương là ai. Họ không thân thiện với anh và anh cũng không thích gì họ. Tôi không thích và không biết câu chuyện nội bộ giữa các anh chị em trong nhà.
Nhưng những lời qua tiếng lại đã hé mở những chi tiết nhỏ xa gần đến quan điểm chính trị của người trong cuộc; ví dụ ban tố chức văn nghệ mùa thu đã dự định mời Kiều Mộng Thu làm ngôi sao sáng. Cũng vậy, qua lời chỉ trích nặng nề dành cho anh, họ nói rằng anh làm cố vấn cho một tổ chức thân cọng, và mới nhất họ nói anh là tác giả bức thư ủng hộ bà Trần Liên Như vợ gs Tạ Văn Tài mà họ nói có bằng chứng hoạt động cho đối phương, bức thư đó xem ông Bùi Tường Huân là nhà ái quốc vĩ đậi, một vĩ nhân. Quả thật tôi đang đứng giữa ngã ba vì người gởi, nếu là anh, vẫn cho cuộc chống độc tài CS là thần thánh, là cao cả, nếu tôi hiểu đúng tiếng Anh. Tôi viết những dòng dưới đây, toát từ những suy nghĩ thường tình, như thấy cảnh sinh tình, chẳng nhắm vào một ai cụ thể vì tôi rất run sợ trước những giới hạn của tư duy, trước cái bát ngát bao la biến thiên của lòng người, rất là khó hiểu, trước những sự thật bất ngờ che dấu dưới những nhãn hiệu cầu tòa như tôi đã vượt biên năm lần bảy lượt bị chúng giam tù, chồng tôi bị VC chôn sống, tụi nó khóa tôi trong thùng sắt lạnh ở Hoàng Liên Sơn, con tôi em tôi làm dâu làm rễ nhà Công giáo Cần lao gộc ....Huân là nhà ái quốc vỉ đại
Người Anh khai thác các mỏ ở Phi Châu đã dùng nhiều máy móc cơ giới gây tiếng động làm điếc tai. Các công ty cung cấp cho nhân viên một dụng cụ ngăn tiếng động như bây giờ mình cắt cỏ đeo ear plug hay sound barrier. Nhưng vẫn có người không dùng và muốn điếc. Vì sao? vào thời ấy điếc là một dấu hiệu rõ ràng nhất được làm cho công ty Anh. Vinh dự làm cho công ty ấy cao hơn, giá trị hơn cái lỗ tai cha mẹ sinh.
Đó là một sự lựa chọn. Mọi lựa chọn bao hàm sự đánh đổi, về thể xác, về miệng tiếng. Hối lộ có tiền quan trọng hơn bị chửi. Chấp nhận những giới luật hạn hẹp để được vào một đảng, một tu viện, một tổ chức; lắm lúc đi ngược với sự giáo dục đã có, đi ngược cả lương tri. Muốn vào Lương Sơn Bạc trong Thủy Hử, kẻ nhập môn phải đem một thủ cấp về trình cho bang chủ. Người dân Đức chấp nhận giới hạn tự do tuân theo Hitler vì họ tin rằng Hitler rửa cái nhục bị chèn ép, rửa cái nhục ấy quan trọng hơn tự do. Vì vậy nói tự do là quý hơn cả chỉ có nghĩa tương đối. Nhà viết sử khen Tần Thủy Hoàng vì với người nầy sự thống nhất nước Tàu xứng đáng cho việc hy sinh rất nhiều tính mạng và của cải. Người Tàu hải ngoại không CS thích Mao Trạch Đông vì họ thích cái vĩ đại của nước Tàu, cái tự do của Tưởng Giới Thạch chỉ nằm trên đảo Đài Loan.
Nhưng xin nhớ khi lựa chọn cho mình một điều gì mình cho là đúng mà gây gây thiệt hại cho kẻ khác thì phải chấp nhận nạn nhân được quyền tự vệ. Việc nầy có khi rất tầm thường, có khi rất lớn. Lý thuyết CS muốn phá bỏ xã hội Tây phương. Giáo Hội là nòng cốt các xã hội ấy cả hai ngàn năm dưới mọi hình thái, cho nên La Mã buộc lòng phải chủ trương chống cộng và yêu cầu giáo dân làm như vậy. Bạn làm cách mạng đuổi Tây ra khỏi nước; dưới con mắt của toàn quyền Pháp, bạn đang dật nồi gạo của ông ta, ông ta phải giết bạn. Con kiến cắn bạn chẳng chết chóc gì nhưng với nó, nó dùng hết sức bình sinh, nếu có thể hạ bạn, cho bạn đo ván knock out bạn nó cũng đã làm. Nếu bạn chủ trương trở về với thuốc Nam, giới pharmacy sẽ tuyên truyền đó là lạc hậu, đi với nhà làm luật gây những khó khăn cho đông y. Xã hội là một chuổi không ngưng các tương tác (interaction) đối đãi qua lại.
Bạn không thể đem chuyện dâm ô thuyết giảng nhân danh tự do hay nghệ thuật vì nghệ thuật. Nếu ta có quyền phê phán Tố Hữu làm thơ máu, ta cũng có quyền phê phán các nhạc gia dâm loàn. Khi phổ biến, tác giả thi văn nhạc khởi xuất một dây tương tác vì có ý muốn người khác nghe biết, do đó tác giả cũng phải nhận tương tác từ người mà ông muốn biếu tác phẩm. Tôi đã tôn trọng tự do của một văn hữu trình bày biện chứng lịch sử, đồng thời tôi cũng yêu cầu ông bạn biết rằng phi cơ không thể tắt máy nằm trên mây chờ B52 địch vì những tác động của con người chưa thoát khỏi sức hút của quả đất như Newton phát giác.
Tôi có quyền và trách nhiệm nói điều đó, nếu không con cái tôi, hậu sinh có ngày mở cửa bước ra khỏi tầng 100 tòa nhà Sears ở Chicago để đi qua lầu kia, chỉ có chết thôi. Dưa trên lập luận ấy, tôi đã can đảm trả lời các thân hữu nhóm Quốc Học Đồng Khánh rằng lá thư của Trần Cao Lãnh về Bích Diễm là politically correct tuy rất nhiều điểm cần thảo luận lại, tuy không biết tác giả là ai. Việc làm của BD, dù tự nguyện, bị lừa v.v... ra khỏi cái riêng tư như thắp cây nhang trên mồ TCS trong âm thầm trong gió chiều vi vu. (Người dân Georgia còn quá khích hơn, trong tuần qua đã hạ tượng Staline, cái nhân nhượng cuối cùng cho nó còn trên quê quán; người Georgia cũng không chịu).
Sự xuất hiện của cô gái kiều diễm năm xưa bên sông Bến Ngự đã được cả làng báo đưa lên như diều; mà địa điểm là một trung tâm Phật Giáo giữa lúc có nhiều mâu thuẩn của các nhóm PG chống và thân cọng. Trần Cao Lãnh đã đặt nó trong sự đấu tranh chung, ông tự xem mình là nạn nhân nằm trong hướng hành quân của đối phương. Viết thêm nữa tôi sẽ mất lối. Có lần ngồi trong câu lạc bộ sau bữa cơm trưa, anh và tôi có nói chuyện về một đề tài xã hội học. Anh bị ảnh hưởng lối Mỹ nên nói nhiều về sự kiện (factual way), tôi thì tổng quát hơn, nhiều lý thuyết hơn. Cả hai đều đi quá xa, không đến đâu; có lẽ lỗi tại tôi. Bây giờ năm chục năm sau, tôi phải đi vào con đường sự kiện của anh và tôi nghĩ anh lại đi vào con đường lý thyết của tôi.
Tôi đi vào lối sự kiện vì đã kinh qua các kinh hãi trên quê nhà, tôi cần biết người đối thoại trước mặt là ai, tôi cần biết ông bác sĩ ấy là bác sĩ trường thuốc hay lên chức vì mấy năm làm y công trong bệnh viện; tôi cần biết vị sư ấy chân tu hay không. Tôi nói anh đi con đường lý thuyết, có thể hàm hồ nhưng đó là cảm quan của tôi từ ngày biết tên anh trên màn điện tử.
Tôi hiểu lý thuyết ở đây là tổng quát hóa và hướng về trừu tượng nhiểu hơn cụ thể. Tôi nghĩ lắm trừu tượng vấng quanh anh, lắm lý thuyết - rất nhỏ nên anh tưởng không phải là lý thuyết - đã thay những ý thơ mà anh cũng như người đời dùng để khỏa lấp "nửa hồn trống vắng, nửa hồn đau".
thư viện
tôn thất tuệ
Có những kẻ sa buồn trong kệ sách
chết bao năm nhăn nhó lớp da dày
hồn ủ dại góc trời Hy Lạp
tay nằm tê gác trán gối Trường Sơn.
*
Em chiêu hồn tìm chúng sinh tế độ
em mở cửa như Diêm Vương tha tội
ánh sáng vào hâm khí ẩm buồn tênh
nhưng yên lặng bao trùm thư viện
em mất đi sức mạnh thiên thần.
*
Em thất bại, bao con người đang khóc
những nhà thơ say mèm trong tập giấy
những thương binh thế chiến một và hai
cùng chung số với các nhà tư tưởng
mãi trông chờ huy lực cuối tay em.
*
Này, chỉ cho em con đường cứu độ
anh hy sinh làm kẻ ngồi đồng
hồn em gọi anh cho mượn xác
mỗi buổi sáng trước khi vào lớp
đọc em nghe tiếng kêu Nguyễn Trãi
những u hoài trong thi phẩm của Dante.
*
Em chê bai cậu sinh viên khờ khạo
thư viện sâu cày lên tìm cơm áo
nhưng rùa vàng chỉ đợi vua Lê
trao kiếm báu như trao thân thục nữ
gởi về đâu cho vẹn những ước mong.
*
Chớ trách vội, anh thấy sâu dòng nước biếc
anh biết ru những dòng mong ước
anh biết buồn khi em bỏ lớp hôm kia
anh biết thương câu thơ lục bát
hát theo em áo tím đậm màu.
*
Em chớ trách anh biết sâu nụ cười bí ẩn
thư viện buồn chữ nghĩa khô khan;
vòng tay anh mênh mông hồ khải hạnh
cho rùa vàng dâng kiếm báu minh quân.
*
Tôn Thất Tuệ
- San Jose
12.02.1984
Huế Buồn Trong Hồn Thơ của Cao Văn Hở
Tôn Thất Tuệ
***Mt68: Kính anh TTT;- Chúng em không rành lý thuyết nầy nọ mấy. Chúng em chỉ thể hiện quan điểm là " NẾU TỰ XƯNG TA ĐÂY NGON LÀNH THÌ PHẢI LÀM VIỆC ĐÀNG HOÀNG - PHẢI CHẤM DỨT NHỮNG THÓI QUEN THỦ ĐOẠN PHE PHÁI CŨ - PHẢI GIỮ TƯ CÁCH, NHÂN CÁCH TƯƠNG XỨNG" .
Còn lập trường của chúng em thì DÙ VNCH trước đây có XẤU, TỐT như thế nào chúng em cũng NẰM LẠI BÊN NẦY CHIẾN TUYẾN - KHÔNG XÔN XAO NHẢY QUA, NHẢY LẠI.
Chúng em không làm được gì thực tế cho người sống, nhưng chúng em nguyện sẽ sống XỨNG ĐÁNG với hàng triệu người Miền Nam đã nằm xuống vì LÝ TƯỞNG TỰ DO CỦA VNCH. Chính phủ mà anh em chúng ta đã phục vụ có ĂN LƯƠNG !
Đơn giản anh em trong Mt68 là vậy đó !!! CHÚNG TÔI nguyện LÀM VIỆC CÓ NGHIÊN CỨU CẨN THẬN -LUÔN PHẢI CÓ NHỮNG BẰNG CHỨNG CỤ THỂ như nghề nghiệp QGHC chúng ta. CHÚNG TÔI sẽ không tha BẤT CỨ MỘT SÂU BỌ nào đã LÀM RẦU tô canh của đồng bào Tỵ Nạn Hải Ngoại chúng ta.
Kính anh và luôn biết ơn những tham gia với KIẾN THỨC SÂU RỘNG của anh. Có rất nhiều anh em cũng đã không cần bận tâm về chuyện chúng em là những ai ??? Chỉ cần biết những gì mà chúng em đã thể hiện và đọc kỹ những gì mà các vương vật mà chúng em ưu ái vuốt ve. Nhứt định không có chuyện chụp mũ hay bịa đặt gì cả !!!./- Mt68
Tôi hết sức ngạc nhiên khi đọc bài thơ rất đặc biệt với một khẩu khi lạ thường và một lòng thân hữu vô biên đối với hai người đồng khóa đã chết và cống hiến độc giả một cái nhìn về người thứ ba đang sống phiêu bạc.
Tôi không hiểu hai bạn thiên cổ Lê Hữu Bôi và Tôn Thất Sĩ thì sao, còn tôi rất ít giao thiệp với anh Hở, một đôi lần bàn luận về các đề tài liên quan đến bài học. Những lần nói chuyện nầy không kéo dài vì anh Hở thì đọc rất nhiều gần với chương trình học (cho nên đậu đầu) còn tôi thì đọc bên ngoài nên đậu chót (nói thiệt 100%). Bà Nguyễn Hồng Phúc, người Huế, tốt nghiệp xã hội học bên Mỹ về dạy môn nầy và nói rất nhiều về Durkheim, cho nên chúng tôi nhất là Hồ Quốc Văn gọi bà là Durkheim.
Bà có dạy về trường hợp những cá nhân lệch lạc, hành xử hơi khác những người chung quanh; một sự kiện không phê bình tốt xấu. Chẳng hiểu vì sao lúc ấy nhiều người cho anh Hở lệch lạc. Hai người tôi thương mến nhất là Trâm câu lạc bộ sau nầy là vợ của Thọ và Kim Sa quản thủ thư viện. Chị Sa rất thương mến tôi và nói anh Hở là client số một của thư viện. Phải chăng vì đọc nhiều mà người ta gọi anh lệch lạc, có thể anh trích dẫn nhiều khi nói chuyện? Nhưng tôi chưa bao giờ biết CVH làm thơ (vì tôi it đọc sách bào bên Mỹ). Huế Buồn Trong Hồn Thơ là một bài thơ programmatic, như một hòa tấu khúc với bốn hành âm. Tuy có những chữ Huế, thi phẩm nầy được tạo nên trong văn phong bác học Nam Kỳ với nhiều chữ Hán, và âm điệu ngọt ngào như dừa xiêm hay xoài tượng. Ngôn ngữ thường ngày chính là thi ca. Những điều trên viết ra không phải vì tên tôi nằm trong một hành âm của bài thơ nhưng vì tôi thích cái ngọt ngào trong Nam, như tôi thích dòng An Giang qua Long Xuyên. CVH trực khởi: Tôi thích Huế từ dạo biết yêu thơ Hàn Mạc Tử, cũng như Thu Vân Nhã Ca yêu Trần Dạ Từ qua thơ của chàng.
Tình cảm lai láng dành cho những người đã chết là chuyện thường tình và đáng làm. Lê Hữu Bôi đã bị bắt lúc Mậu Thân, Tôn Thất Sĩ bị bắn ngày Côn Đảo bị địch chiếm. Về tôi anh Hở đã viết:
Một mộng rùa vàng, một mơ kiếm báu
Lương tể minh quân nào thời buổi hôm nay ?
Cảm ơn ông bạn già của mình lâu ngày không gặp; đơn vị thời gian của chúng ta là nửa thế kỷ, phần tư thế kỷ. Gần nửa thế kỷ chưa gặp lại. Về mặt nổi, không ai ngoài tôi và anh Hở hiểu từ đâu có ý thơ nầy. Nhưng mơ của tôi là một nàng tiên trong trường, tôi đã viết ra trong một bài thơ khi gặp người kia trên xứ lạ. Nhân vật trong bài tự ví mình là minh quân, cái minh quân nhỏ bé cho nàng dâng kiếm báu như Rùa Vàng trao kiếm cho vua Lê, chỉ là một ẩn dụ, không nói đến anh hùng cái thế. Tôi nghĩ qua ý thơ nầy CVH muốn nói đến bài thơ nhan đề Thư Viện, viết 1984, không biết có xuất hiện ở đâu không. Những chữ như Rùa Vàng, Kiếm Báu làm anh Hỡ nghĩ tôi còn mộng vẫy vùng ngược xuôi.
Bạn mình ơi, người anh hùng khi biết không làm được gì thì im lặng như lên nguồn đốt than; tôi không phải anh hùng tôi chưa im lặng được vẫn còn húy hóe năm ba chữ sau 16 năm im hơi trong nghĩa đen,nhưng tôi chỉ nói nhỏ nhẹ, "lời tôi sâu như tiếng tình yêu, lời tôi sâu như tiếng nguyện cầu". Tôi vẫn ghi nhận cái nhìn thực tế của anh: lương tể minh quân nào thời buổi hôm nay? Tôi cũng sẽ nhắp men đắng cùng anh đưa cay qua đêm trắng. Đoạn cuối của bài thơ, anh viết cho anh và tôi; nó chỉ đúng có một câu: chất gàn đầy nặng chĩu hồn trai, người ta nói anh lệch lạc và cũng nói tôi lệch lạc nhất là đám Rùa Vàng. Chất gàn gỡ nhiều quá. Nhưng cái gàn của anh đã đưa anh hội nhập vào đời sống của quốc gia; cái gàn của anh chỉ là cái khác người làm thủ khoa và tiếp tục đi lên trong học vị và trong chức vụ. Nhìn lên như nhìn ông Thiệu, thì anh chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống nhữ kẻ như tôi thì chẳng ai bằng anh. Anh khiêm tốn chỉ cho mình một "chiếc linh hồn nhỏ" nhưng là một chiếc đò chất đủ hành trang, vật chất và tinh thần. Chiếc đò ấy đã độ anh, tiếp tục thăng tiến trong xã hội Hoa Kỳ, nơi một lần nữa áp dụng câu nhìn lên và nhìn xuống vừa nêu; anh không cô đơn hay cô lập (isolated) trong thế giới tỵ nạn, bên cạnh anh vẫn còn những kẻ ngang trang ngang lứa về xã hội và danh vọng, đủ qualified để ngồi chung một club. Tôi không ganh tài với anh, với tất cả mọi người, tôi không buồn với tình trạng đi sau mọi người trên mọi mặt như tôi vẫn cầu nguyện cho Bill Gates giàu hơn để làm việc thiện vì tôi không thể làm ra tiền. Thông cảm nhau chơi, tôi đứng ở cực kia, xuyên tâm đối của danh vọng xã hội. Cái gàn của tôi đã biến tôi thành con cá trên đất khô, tôi không có một chứng chỉ thứ hai ngoài cái bằng viết sai năm sinh. Ở lại sau anh một năm, tôi đậu chót với luận văn về các anh dân vệ ấp nhìn qua khía cạnh quân sự; tôi đã sai lầm đem cái nhỏ nhất - cái ấp mất hút trong những cây ô rô trên sình có những con cá thòi lòi bốn chân trèo cây như khỉ - đến một viễn ảnh lớn là quốc gia nơi chính trị gia không thể không học về chiến lược, nơi các ông tướng phải là những chính trị gia.
Nói theo chuyên môn của anh Hở tôi đã đi quá nhanh từ micro qua macro. Thật ra điều nầy ít năm sau, trên một tầm cở nhỏ hơn, đã trở thành cái nhức đầu hành chánh / quân sự. Tính đến ngày hạ màn, tôi đã có 10 năm công vụ. 90% thời lượng gồm những tháng đãi lệnh ở tổng nha công vụ; những năm về làm dân sự trong quân đội; một thứ binh ba: sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ và dân sự. Tôi đã bị một ông trung tá cục quân nhu vào trong nhà vệ sinh sĩ quan kéo ra và gần như dí tôi vào cầu tiêu của binh sĩ. Cục trưởng Đóa thay vì ký cảnh cáo đi tiểu sai chỗ, đã nói với sở hành chánh tôi đốc sự xếp ngang cấp tá. Thời lượng ấy cũng gồm những ngày uống trà ngồi chơi trong tình trạng lạm phát tiền tệ phi tiển. Mừng cho anh chị đã không thấy tận mắt cảnh nước mất nhà tang, anh đã không thấy tượng của thầy Bông bị đáng ngã như bức tựng thương tiếc Biên Hòa, anh đã không thấy sức mạnh của cái chân vịt đi theo máy cày Kubota 5 ngựa để trở thành chiếc linh hồn lớn đưa trẻ thơ và thiếu phụ nôn mửa qua biển dài bão tố. Hai đứa mình đi theo gió bốn phương. Vâng, nhưng cái gió bốn phương của tôi nó kỳ lắm, mang tính chất giết người, nó giúp cho cái xác chết trôi êm ả vào đường hủy diệt trong lúc những kẻ trên biển chưa tìm được con đường sinh thành. Cái gió ấy thổi nam rồi thổi bắc, không biết đâu mà lường, nói như anh, bao dâu bể đổi thay.
Tôi thấy email của người bạn cũ gặp nhau lần cuối gần 50 năm trên một bài báo rất chống cọng. Ngay sau mấy chữ hỏi thăm tôi in luôn hai bài rất cay đắng sau 75 để giúp anh ta thấy tôi cũng có cái nhìn đâu đó giống quan điểm của anh ta. Tôi bé cái lầm, anh ta còn bảo hoàn hơn vua, đánh trống thổi kèn. Chuyện nầy mới xấy ra đây, không phải là năm 1989, ngày anh viết bài thơ nầy. 20 năm rồi. 15 phút đủ để cho hỏa tiển Nga cày nát Miami, Florida. 20 năm của biển dâu thay đổi. Anh thấy nhiều biển dâu hơn tôi vì trong 20 năm nầy, tôi đã dành 16 năm để ngủ mà không biết bên ngoài có những chuyện như ông Kỳ, ông Phạm Duy v.v... Tôi cũng không biết tình trạng phân hóa trong cựu sinh viên cho đến khi tìm một bài về Bích Diễm. Đồng thời tôi cũng biết thêm quan điểm chính trị mới của những đại nhân vật chưa biết chưa quen và của những người mình đã biết từ lâu. Tôi chỉ buồn và tôi đã mô tả như sau trong bài tham luận về gsu Bông: Chúng ta đang ở trong một thời đại kỳ khôi. Chỉ qua đêm, có kẻ thành CS và CS hơn cả CS chính gốc. Anh nhân viên quèn Nhật cần có tiếng súng đảo chánh mới đeo lon đại úy; gã ăn mày điên đầu ngõ cần có pháp lệnh của gs Nguyễn Văn Hảo mới đội nón cối vào nhà đem bạn đi.
Nhưng đây thì yên lặng mà vẫn xẩy ra như vậy. Tôi vẫn ngờ ngợ khi viết những dòng nầy cho anh. Tạm ngưng một tý. Anh nhớ gs Vũ Uyển Văn mà chúng tôi đặt tên là Xai Mơn (Simons) vì ông luôn nói đến tác giả nầy khi cầm điếu Salem cho cháy hết mà quên hút. Gs Văn nói lấy thứ tự mà đặt tên như Hai, Ba ... cho biết xã hội VN rất có trật tự; gặp nhau trong bữa nhậu nếu bạn tên Hai thì được mời rượu trước. Tuy cùng vào học một lúc, anh ra trường trước, đậu thêm nhiều bằng cấp và nhất là ngồi vào ghế giáo sư, đã lên hàng thứ trưởng. Như vậy tôi quả là đàn em anh trên mọi phương diện. Ngoài ra anh còn là một nhân vật trong cộng đồng. Ngoài đời đã thế, anh còn đã bảy năm nay cố vấn cho một cái chùa, mà lại là một thiền nhân, tu trì cẩn thận. Trí của đời và huệ của đạo ít ai có song toàn; điều nầy củng cố tính chất niên trưởng của anh. Tôi hiện ở trong vùng hẻo lánh thôn quê; không muốn an bần lạc đạo mà phải sống cơ kiệm như một kẻ nấu thuốc trường sinh và dĩ nhiên tôi không biết hiện thực của thành phố Quận Cam mà nhiều người nói là một bản đúc (photo copy) của Miền Nam. Tôi nghĩ không đúng như vậy vì những yếu tố ngoại lai chưa thấy ở Saigon, và lòng người không còn như CVH xa xưa yêu Huế khi biết yêu thơ Hàn Mạc Tử. 15 phút đủ để phóng hỏa tiển từ xa phá nát Tokyo. 15 phút cũng đủ thay đổi con người. Đó là lý do tôi ngờ ngợ viết cho anh những dòng nầy. Như bao giờ tôi vẫn ở trong sự tôn trọng tự do và Saigon đã chứng kiến sự thi hành tự do khi nhiều người đã chở một cái hòm với những câu thơ của Tố Hữu đi biểu tình ủng hộ thành phần thứ ba, theo hồi ký của Bạch Diện Thư Sinh trên web Văn Tuyển. Saigon thì nó khác; Quận Cam thì nó khác luôn, nhất là khi nó nằm trên đất Mỹ.
Cái website đăng bài thơ nầy, tôi mới biết nhưng không biết các người chủ trương là ai. Họ không thân thiện với anh và anh cũng không thích gì họ. Tôi không thích và không biết câu chuyện nội bộ giữa các anh chị em trong nhà.
Nhưng những lời qua tiếng lại đã hé mở những chi tiết nhỏ xa gần đến quan điểm chính trị của người trong cuộc; ví dụ ban tố chức văn nghệ mùa thu đã dự định mời Kiều Mộng Thu làm ngôi sao sáng. Cũng vậy, qua lời chỉ trích nặng nề dành cho anh, họ nói rằng anh làm cố vấn cho một tổ chức thân cọng, và mới nhất họ nói anh là tác giả bức thư ủng hộ bà Trần Liên Như vợ gs Tạ Văn Tài mà họ nói có bằng chứng hoạt động cho đối phương, bức thư đó xem ông Bùi Tường Huân là nhà ái quốc vĩ đậi, một vĩ nhân. Quả thật tôi đang đứng giữa ngã ba vì người gởi, nếu là anh, vẫn cho cuộc chống độc tài CS là thần thánh, là cao cả, nếu tôi hiểu đúng tiếng Anh. Tôi viết những dòng dưới đây, toát từ những suy nghĩ thường tình, như thấy cảnh sinh tình, chẳng nhắm vào một ai cụ thể vì tôi rất run sợ trước những giới hạn của tư duy, trước cái bát ngát bao la biến thiên của lòng người, rất là khó hiểu, trước những sự thật bất ngờ che dấu dưới những nhãn hiệu cầu tòa như tôi đã vượt biên năm lần bảy lượt bị chúng giam tù, chồng tôi bị VC chôn sống, tụi nó khóa tôi trong thùng sắt lạnh ở Hoàng Liên Sơn, con tôi em tôi làm dâu làm rễ nhà Công giáo Cần lao gộc ....Huân là nhà ái quốc vỉ đại
Người Anh khai thác các mỏ ở Phi Châu đã dùng nhiều máy móc cơ giới gây tiếng động làm điếc tai. Các công ty cung cấp cho nhân viên một dụng cụ ngăn tiếng động như bây giờ mình cắt cỏ đeo ear plug hay sound barrier. Nhưng vẫn có người không dùng và muốn điếc. Vì sao? vào thời ấy điếc là một dấu hiệu rõ ràng nhất được làm cho công ty Anh. Vinh dự làm cho công ty ấy cao hơn, giá trị hơn cái lỗ tai cha mẹ sinh.
Đó là một sự lựa chọn. Mọi lựa chọn bao hàm sự đánh đổi, về thể xác, về miệng tiếng. Hối lộ có tiền quan trọng hơn bị chửi. Chấp nhận những giới luật hạn hẹp để được vào một đảng, một tu viện, một tổ chức; lắm lúc đi ngược với sự giáo dục đã có, đi ngược cả lương tri. Muốn vào Lương Sơn Bạc trong Thủy Hử, kẻ nhập môn phải đem một thủ cấp về trình cho bang chủ. Người dân Đức chấp nhận giới hạn tự do tuân theo Hitler vì họ tin rằng Hitler rửa cái nhục bị chèn ép, rửa cái nhục ấy quan trọng hơn tự do. Vì vậy nói tự do là quý hơn cả chỉ có nghĩa tương đối. Nhà viết sử khen Tần Thủy Hoàng vì với người nầy sự thống nhất nước Tàu xứng đáng cho việc hy sinh rất nhiều tính mạng và của cải. Người Tàu hải ngoại không CS thích Mao Trạch Đông vì họ thích cái vĩ đại của nước Tàu, cái tự do của Tưởng Giới Thạch chỉ nằm trên đảo Đài Loan.
Nhưng xin nhớ khi lựa chọn cho mình một điều gì mình cho là đúng mà gây gây thiệt hại cho kẻ khác thì phải chấp nhận nạn nhân được quyền tự vệ. Việc nầy có khi rất tầm thường, có khi rất lớn. Lý thuyết CS muốn phá bỏ xã hội Tây phương. Giáo Hội là nòng cốt các xã hội ấy cả hai ngàn năm dưới mọi hình thái, cho nên La Mã buộc lòng phải chủ trương chống cộng và yêu cầu giáo dân làm như vậy. Bạn làm cách mạng đuổi Tây ra khỏi nước; dưới con mắt của toàn quyền Pháp, bạn đang dật nồi gạo của ông ta, ông ta phải giết bạn. Con kiến cắn bạn chẳng chết chóc gì nhưng với nó, nó dùng hết sức bình sinh, nếu có thể hạ bạn, cho bạn đo ván knock out bạn nó cũng đã làm. Nếu bạn chủ trương trở về với thuốc Nam, giới pharmacy sẽ tuyên truyền đó là lạc hậu, đi với nhà làm luật gây những khó khăn cho đông y. Xã hội là một chuổi không ngưng các tương tác (interaction) đối đãi qua lại.
Bạn không thể đem chuyện dâm ô thuyết giảng nhân danh tự do hay nghệ thuật vì nghệ thuật. Nếu ta có quyền phê phán Tố Hữu làm thơ máu, ta cũng có quyền phê phán các nhạc gia dâm loàn. Khi phổ biến, tác giả thi văn nhạc khởi xuất một dây tương tác vì có ý muốn người khác nghe biết, do đó tác giả cũng phải nhận tương tác từ người mà ông muốn biếu tác phẩm. Tôi đã tôn trọng tự do của một văn hữu trình bày biện chứng lịch sử, đồng thời tôi cũng yêu cầu ông bạn biết rằng phi cơ không thể tắt máy nằm trên mây chờ B52 địch vì những tác động của con người chưa thoát khỏi sức hút của quả đất như Newton phát giác.
Tôi có quyền và trách nhiệm nói điều đó, nếu không con cái tôi, hậu sinh có ngày mở cửa bước ra khỏi tầng 100 tòa nhà Sears ở Chicago để đi qua lầu kia, chỉ có chết thôi. Dưa trên lập luận ấy, tôi đã can đảm trả lời các thân hữu nhóm Quốc Học Đồng Khánh rằng lá thư của Trần Cao Lãnh về Bích Diễm là politically correct tuy rất nhiều điểm cần thảo luận lại, tuy không biết tác giả là ai. Việc làm của BD, dù tự nguyện, bị lừa v.v... ra khỏi cái riêng tư như thắp cây nhang trên mồ TCS trong âm thầm trong gió chiều vi vu. (Người dân Georgia còn quá khích hơn, trong tuần qua đã hạ tượng Staline, cái nhân nhượng cuối cùng cho nó còn trên quê quán; người Georgia cũng không chịu).
Sự xuất hiện của cô gái kiều diễm năm xưa bên sông Bến Ngự đã được cả làng báo đưa lên như diều; mà địa điểm là một trung tâm Phật Giáo giữa lúc có nhiều mâu thuẩn của các nhóm PG chống và thân cọng. Trần Cao Lãnh đã đặt nó trong sự đấu tranh chung, ông tự xem mình là nạn nhân nằm trong hướng hành quân của đối phương. Viết thêm nữa tôi sẽ mất lối. Có lần ngồi trong câu lạc bộ sau bữa cơm trưa, anh và tôi có nói chuyện về một đề tài xã hội học. Anh bị ảnh hưởng lối Mỹ nên nói nhiều về sự kiện (factual way), tôi thì tổng quát hơn, nhiều lý thuyết hơn. Cả hai đều đi quá xa, không đến đâu; có lẽ lỗi tại tôi. Bây giờ năm chục năm sau, tôi phải đi vào con đường sự kiện của anh và tôi nghĩ anh lại đi vào con đường lý thyết của tôi.
Tôi đi vào lối sự kiện vì đã kinh qua các kinh hãi trên quê nhà, tôi cần biết người đối thoại trước mặt là ai, tôi cần biết ông bác sĩ ấy là bác sĩ trường thuốc hay lên chức vì mấy năm làm y công trong bệnh viện; tôi cần biết vị sư ấy chân tu hay không. Tôi nói anh đi con đường lý thuyết, có thể hàm hồ nhưng đó là cảm quan của tôi từ ngày biết tên anh trên màn điện tử.
Tôi hiểu lý thuyết ở đây là tổng quát hóa và hướng về trừu tượng nhiểu hơn cụ thể. Tôi nghĩ lắm trừu tượng vấng quanh anh, lắm lý thuyết - rất nhỏ nên anh tưởng không phải là lý thuyết - đã thay những ý thơ mà anh cũng như người đời dùng để khỏa lấp "nửa hồn trống vắng, nửa hồn đau".
thư viện
tôn thất tuệ
Có những kẻ sa buồn trong kệ sách
chết bao năm nhăn nhó lớp da dày
hồn ủ dại góc trời Hy Lạp
tay nằm tê gác trán gối Trường Sơn.
*
Em chiêu hồn tìm chúng sinh tế độ
em mở cửa như Diêm Vương tha tội
ánh sáng vào hâm khí ẩm buồn tênh
nhưng yên lặng bao trùm thư viện
em mất đi sức mạnh thiên thần.
*
Em thất bại, bao con người đang khóc
những nhà thơ say mèm trong tập giấy
những thương binh thế chiến một và hai
cùng chung số với các nhà tư tưởng
mãi trông chờ huy lực cuối tay em.
*
Này, chỉ cho em con đường cứu độ
anh hy sinh làm kẻ ngồi đồng
hồn em gọi anh cho mượn xác
mỗi buổi sáng trước khi vào lớp
đọc em nghe tiếng kêu Nguyễn Trãi
những u hoài trong thi phẩm của Dante.
*
Em chê bai cậu sinh viên khờ khạo
thư viện sâu cày lên tìm cơm áo
nhưng rùa vàng chỉ đợi vua Lê
trao kiếm báu như trao thân thục nữ
gởi về đâu cho vẹn những ước mong.
*
Chớ trách vội, anh thấy sâu dòng nước biếc
anh biết ru những dòng mong ước
anh biết buồn khi em bỏ lớp hôm kia
anh biết thương câu thơ lục bát
hát theo em áo tím đậm màu.
*
Em chớ trách anh biết sâu nụ cười bí ẩn
thư viện buồn chữ nghĩa khô khan;
vòng tay anh mênh mông hồ khải hạnh
cho rùa vàng dâng kiếm báu minh quân.
*
Tôn Thất Tuệ
- San Jose
12.02.1984
Friday, July 2, 2010

WEB TIẾNG THÔNG REO CANADA
LẠI ĐOÁN SAI - URUGUAY THẮNG GHANA 4-2 - KHÔNG PHẢI GHANA THẮNG !
JOHANNESBURG - Uruguay reached the World Cup semifinals for the first time since 1970,
beating Ghana 4-2 in a penalty shootout Friday after the teams played to a 1-1 draw.
Sebastian Abreu hit the final penalty for Uruguay.Sulley Muntari gave Ghana the lead with a 35-yard left-footed strike seconds before halftime at Soccer City, but Diego Forlan tied the game on a free kick in the 55th minuteStory continues below ↓Asamoah Gyan had a chance to win the match for Ghana in extra time, but he hit the crossbar with a penalty after Luis Suarez was ejected for a hand ball on the goal line.Uruguay will play the Netherlands in the semifinals on Tuesday in Cape Town.
LẠI ĐOÁN SAI - URUGUAY THẮNG GHANA 4-2 - KHÔNG PHẢI GHANA THẮNG !
JOHANNESBURG - Uruguay reached the World Cup semifinals for the first time since 1970,
beating Ghana 4-2 in a penalty shootout Friday after the teams played to a 1-1 draw.
Sebastian Abreu hit the final penalty for Uruguay.Sulley Muntari gave Ghana the lead with a 35-yard left-footed strike seconds before halftime at Soccer City, but Diego Forlan tied the game on a free kick in the 55th minuteStory continues below ↓Asamoah Gyan had a chance to win the match for Ghana in extra time, but he hit the crossbar with a penalty after Luis Suarez was ejected for a hand ball on the goal line.Uruguay will play the Netherlands in the semifinals on Tuesday in Cape Town.

WEB TIẾNG THÔNG REO ĐÃ ĐOÁN SAI RỒI
- BẠN CANADA ỚI ƠI !!!
***GBY/QGHC: Kết quả sáng nay thì HÒA LAN đã thắng Ba Tây 2-1. Chứ không phải Ba Tây thắng Hòa Lan như TTR đã đoán dưới đây. Hiện đang đá hiệp nhì thì Ghana huề 1-1 với Uruguay. Hy vọng là kết quả Ghana thắng, nếu không thì TTR lại sai thêm 1 lần nữa nhé !!! .../- gbyqghc
Dự đoán của TTR(Tiếng Thông Reo):
Tất cả 4 đội ở cột bên phải sẽ thắng đó là
- Ba Tây thắng Hòa Lan
- Ghana thắng Uruguay
- Đức thắng Argentina
- Tây Ban Nha thắng Paraguay
Thursday, July 1, 2010

TIẾN SĨ Ph.D CAO VĂN HỞ
Có cả "THƯỢNG CẤP" lẫn "HẠ CẤP" !!!
***Mt68, chúng tôi xin chứng minh cho TỰA ĐỀ TRÊN ĐÂY bằng 2 bằng cớ như sau. Tiện đây chúng tôi cũng xin nhắn tin với KIẾN VÀNG Texas: Chúng tôi đã giữ lời hứa là đã đợi cho qua 3 NGÀY mà Kiến Vàng yêu cầu để đàn anh Cao Văn Hở chứng tỏ nhân cách của mình. Nhưng rất tiếc đàn anh Cao Văn Hở đã chưa nhận ra những sai lầm nghiêm trọng của mình./- mt68.
1- Cái "THƯỢNG CẤP" CỦA Ph.D CAO VĂN HỞ.
Huế buồn trong hồn thơ
Cao Văn Hở
Tôi yêu Huế từ dạo biết yêu thơ Hàn Mạc Tử
in sâu trong bóng mát tuổi thơ
một Huế buồn, Huế đẹp, Huế mơ.
Suốt một dòng đời, bao nhiêu dâu bể,
vẫn vấn vương hoài
với Huế buồn, Huế nức nở, Huế tang thương.
*
Huế mù sương cho mờ nhân ảnh
Nhạt phai tâm tình bạn hữu mến thương,
Ba người bạn: Tuệ, Sĩ, Bội, hai ngưới nằm xuống
Một người phiêu dạt bốn phương trời,
*
Bôi có đôi mắt đa tình của người trai xứ Huế
Anh hăng say đầy nhiệt tình tuổi trẻ
Hăng say xuống đường, đả đảo, hoan hô.
Tết Mậu Thân, anh về thăm Huế,
Qua Trường Tiền, sang chơi Vỹ Dạ,
Về ghé quán Âm Phủ, ăn bữa cơm cuối cùng,
Nhớ câu anh tâm tình: "Mình vẫn thích nhìn
Lửa hồng đun nồi bánh đêm ba mươi"
Súng nổ dồn thay tiếng pháo đêm Xuân
Đem giải khăn sô cho Huế điêu tàn
Anh nằm xuống giữa nấm mồ tập thể,
Giữa mùa Xuân khói lửa dậy kinh thành
Ngọn lửa hồng đốt cháy Huế yêu thương !
Còn đâu nữa, thôi mộng đường sông núi
Hồn chơi vơi lạc cuối nẻo Thiên Đường
Nhớ thương anh, mênh mông biển nhớ
Nửa hồn đau, nửa hồn lưu luyến ngậm ngùi.
*
Tôn Thất Sỹ có nụ cười vui
Mình làm quan mà vẫn thân dân
Ra trường anh về Côn Đảo chăn dân
Chăn sóng cồn gió bãi với trăng ngàn
Hải đảo hoang buồn rợp bóng dừa xanh
Gợi bao tình Hương Bình lưu luyến,
Rồi một sáng, máu anh đổ thắm lòng cát mịn
Trời Côn Sơn buồn phủ một màu tang
Sóng gào thét gió bi thương thống thiết
Cho một kiếp người đứt đoạn giữa loạn ly
*
Huế buồi ơi sinh ký tử quy
Đường về chiều ngả bóng tà huy
Hồi chuông Từ Đàm bữa ni buồn chi lạ
Mơ hồ tiếng ai cười lẫn tiếng Sông Hương
Nửa hồn trống vắng, nửa hồn thương
*
Tuệ ơi, hai đứa mình theo gió bốn phương
Hành trang một chiếc linh hồn nhỏ
Chất gàn đầy nặng chĩu hồn trai
Bao phong trần, bao dâu bể đổi thay
Anh vẫn chưa nguôi giấc mộng dài
Một mộng rùa vàng, một mơ kiếm báu
Lương tể minh quân nào thời buổi hôm nay ?
Cảm thông anh qua làn men đắng
Cho trắng canh, tâm sự với đời.
Cao Văn Hở 1989
2- Cái "HẠ CẤP" Của Ph.D CAO VĂN HỞ.
from dongmon8910@yahoo.com QGHC TaVanTai LienNhu (June 23, 2010)A Quick Note to Dear friends:
Thank you for sharing the MauThan68 article about Prof. Ta Van Tai-Liên Như’s rebuttal to the sorely affair related to a venerable compatriot, great patriot Bui Tường Huân.
I read the article with amuse because it is times and again showing the pettiness (“bới lông tìm vết”) – the trademark of MauThan68, fit to a low level of a gossiping women group.
It is an indignant backfire to the great cause, THE NOBLE CAUSE against the dictatorial Communist regime.
Admirably, a gracious Lien Nhu dared to use the mother tongue RỨT KHOÁT of a Northerner husband. Day-in day-out, under the same roof, sharing same bed with her husband, Lien Nhu may pick up accidentally --consciously or unconsciously--some cute things not so “Hue” but vividly Lien Nhu-Ta Van Tai is one unified wholesome. So, please … please do not try to GÂY CHIA RẼ, CHIA UYÊN RẼ THÚY, to show the deep soul of petty minded men in the name of the Noble cause.
MauThan68 needs a house clean-up of those sordid bastards, but lamentably a great bunch out there. My family went thru the April 75 ordeal, so I knew very well “what is the meaning of VƯỢT BIỂN”, either using a boat just like Prof. Lam Ly Hung of Faculty of Sciences, University of Saigon to escape to Australia in early March 1975 (on the news of VN daily newspapers), or arranging a place for the family on a vessel/ship, i.e.,paying the organizer some taels of gold per family member.
Lien Nhu glossed over and was not obligated to get into minute details in order to avoid the “witch hunt” of those sordid bastards.
It is so ashamed, after all, those sordids are better off GỤC ĐẦU VÀO ĐÁY QUẦN VỢ stuck their head into their wife’s skirt instead of “NHI NHÔ” chit chat on the Mauthau68.
I am challenging Mauthan68 put this 2-cent thought on its web site. I am enough and I have enough. DongMon8910 QGHC.
***
Chúng tôi (Mt68) chỉ nêu lên 2 bằng chứng rất cụ thể để quý đồng môn khắp nơi vừa được thưởng thức cả 2 "MẶT -TRÁI" của Tiến Sĩ Ph.D CAO VĂN HỞ. Bấy lâu nay, ai cũng tưởng Tiến Sĩ Ph.D Cao Văn hở là một VƯƠNG VẬT hàng VUA CHÚA trong tập thể Cựu SV/QGHC chúng ta. Mặc dù, chúng tôi đã từng nghe có người cho rằng CVHỞ chỉ là một đứa "MỌT SÁCH" , nhai cua đến mòn cả 2 hàm dưới, thành móm xọm ! Nhưng chúng tôi không lưu ý mấy vì nghĩ rằng , một người tài giỏi thủ khoa như anh CVHỞ thì thiếu gì người không ưa nên mới có gièm pha như thế !!!
Nhưng, mấy tháng qua thực tế chính anh CVHỞ đã tự trình làng cho thấy: Anh ta luôn tinh luyện, thuộc làu cả 2, ĐỈNH TRÊN và ĐỈNH DƯỚI. khi thấy không hay ho gì thì anh CAO VĂN HỞ không ngần ngại chút nào, sẵn sàng NÚP VÀO ĐỈNH DƯỚI như cái email , sớm bị tố cáo, lòi mặt nạ nầy đây.
Chúng tôi sẽ đăng dài dài ... cho đến sau khi anh đã bước vào phi thuyền vũ trụ mới thôi !!! Thử xem CVHỞ nín thinh được đến khi nào ???./- mt68.
Có cả "THƯỢNG CẤP" lẫn "HẠ CẤP" !!!
***Mt68, chúng tôi xin chứng minh cho TỰA ĐỀ TRÊN ĐÂY bằng 2 bằng cớ như sau. Tiện đây chúng tôi cũng xin nhắn tin với KIẾN VÀNG Texas: Chúng tôi đã giữ lời hứa là đã đợi cho qua 3 NGÀY mà Kiến Vàng yêu cầu để đàn anh Cao Văn Hở chứng tỏ nhân cách của mình. Nhưng rất tiếc đàn anh Cao Văn Hở đã chưa nhận ra những sai lầm nghiêm trọng của mình./- mt68.
1- Cái "THƯỢNG CẤP" CỦA Ph.D CAO VĂN HỞ.
Huế buồn trong hồn thơ
Cao Văn Hở
Tôi yêu Huế từ dạo biết yêu thơ Hàn Mạc Tử
in sâu trong bóng mát tuổi thơ
một Huế buồn, Huế đẹp, Huế mơ.
Suốt một dòng đời, bao nhiêu dâu bể,
vẫn vấn vương hoài
với Huế buồn, Huế nức nở, Huế tang thương.
*
Huế mù sương cho mờ nhân ảnh
Nhạt phai tâm tình bạn hữu mến thương,
Ba người bạn: Tuệ, Sĩ, Bội, hai ngưới nằm xuống
Một người phiêu dạt bốn phương trời,
*
Bôi có đôi mắt đa tình của người trai xứ Huế
Anh hăng say đầy nhiệt tình tuổi trẻ
Hăng say xuống đường, đả đảo, hoan hô.
Tết Mậu Thân, anh về thăm Huế,
Qua Trường Tiền, sang chơi Vỹ Dạ,
Về ghé quán Âm Phủ, ăn bữa cơm cuối cùng,
Nhớ câu anh tâm tình: "Mình vẫn thích nhìn
Lửa hồng đun nồi bánh đêm ba mươi"
Súng nổ dồn thay tiếng pháo đêm Xuân
Đem giải khăn sô cho Huế điêu tàn
Anh nằm xuống giữa nấm mồ tập thể,
Giữa mùa Xuân khói lửa dậy kinh thành
Ngọn lửa hồng đốt cháy Huế yêu thương !
Còn đâu nữa, thôi mộng đường sông núi
Hồn chơi vơi lạc cuối nẻo Thiên Đường
Nhớ thương anh, mênh mông biển nhớ
Nửa hồn đau, nửa hồn lưu luyến ngậm ngùi.
*
Tôn Thất Sỹ có nụ cười vui
Mình làm quan mà vẫn thân dân
Ra trường anh về Côn Đảo chăn dân
Chăn sóng cồn gió bãi với trăng ngàn
Hải đảo hoang buồn rợp bóng dừa xanh
Gợi bao tình Hương Bình lưu luyến,
Rồi một sáng, máu anh đổ thắm lòng cát mịn
Trời Côn Sơn buồn phủ một màu tang
Sóng gào thét gió bi thương thống thiết
Cho một kiếp người đứt đoạn giữa loạn ly
*
Huế buồi ơi sinh ký tử quy
Đường về chiều ngả bóng tà huy
Hồi chuông Từ Đàm bữa ni buồn chi lạ
Mơ hồ tiếng ai cười lẫn tiếng Sông Hương
Nửa hồn trống vắng, nửa hồn thương
*
Tuệ ơi, hai đứa mình theo gió bốn phương
Hành trang một chiếc linh hồn nhỏ
Chất gàn đầy nặng chĩu hồn trai
Bao phong trần, bao dâu bể đổi thay
Anh vẫn chưa nguôi giấc mộng dài
Một mộng rùa vàng, một mơ kiếm báu
Lương tể minh quân nào thời buổi hôm nay ?
Cảm thông anh qua làn men đắng
Cho trắng canh, tâm sự với đời.
Cao Văn Hở 1989
2- Cái "HẠ CẤP" Của Ph.D CAO VĂN HỞ.
from dongmon8910@yahoo.com QGHC TaVanTai LienNhu (June 23, 2010)A Quick Note to Dear friends:
Thank you for sharing the MauThan68 article about Prof. Ta Van Tai-Liên Như’s rebuttal to the sorely affair related to a venerable compatriot, great patriot Bui Tường Huân.
I read the article with amuse because it is times and again showing the pettiness (“bới lông tìm vết”) – the trademark of MauThan68, fit to a low level of a gossiping women group.
It is an indignant backfire to the great cause, THE NOBLE CAUSE against the dictatorial Communist regime.
Admirably, a gracious Lien Nhu dared to use the mother tongue RỨT KHOÁT of a Northerner husband. Day-in day-out, under the same roof, sharing same bed with her husband, Lien Nhu may pick up accidentally --consciously or unconsciously--some cute things not so “Hue” but vividly Lien Nhu-Ta Van Tai is one unified wholesome. So, please … please do not try to GÂY CHIA RẼ, CHIA UYÊN RẼ THÚY, to show the deep soul of petty minded men in the name of the Noble cause.
MauThan68 needs a house clean-up of those sordid bastards, but lamentably a great bunch out there. My family went thru the April 75 ordeal, so I knew very well “what is the meaning of VƯỢT BIỂN”, either using a boat just like Prof. Lam Ly Hung of Faculty of Sciences, University of Saigon to escape to Australia in early March 1975 (on the news of VN daily newspapers), or arranging a place for the family on a vessel/ship, i.e.,paying the organizer some taels of gold per family member.
Lien Nhu glossed over and was not obligated to get into minute details in order to avoid the “witch hunt” of those sordid bastards.
It is so ashamed, after all, those sordids are better off GỤC ĐẦU VÀO ĐÁY QUẦN VỢ stuck their head into their wife’s skirt instead of “NHI NHÔ” chit chat on the Mauthau68.
I am challenging Mauthan68 put this 2-cent thought on its web site. I am enough and I have enough. DongMon8910 QGHC.
***
Chúng tôi (Mt68) chỉ nêu lên 2 bằng chứng rất cụ thể để quý đồng môn khắp nơi vừa được thưởng thức cả 2 "MẶT -TRÁI" của Tiến Sĩ Ph.D CAO VĂN HỞ. Bấy lâu nay, ai cũng tưởng Tiến Sĩ Ph.D Cao Văn hở là một VƯƠNG VẬT hàng VUA CHÚA trong tập thể Cựu SV/QGHC chúng ta. Mặc dù, chúng tôi đã từng nghe có người cho rằng CVHỞ chỉ là một đứa "MỌT SÁCH" , nhai cua đến mòn cả 2 hàm dưới, thành móm xọm ! Nhưng chúng tôi không lưu ý mấy vì nghĩ rằng , một người tài giỏi thủ khoa như anh CVHỞ thì thiếu gì người không ưa nên mới có gièm pha như thế !!!
Nhưng, mấy tháng qua thực tế chính anh CVHỞ đã tự trình làng cho thấy: Anh ta luôn tinh luyện, thuộc làu cả 2, ĐỈNH TRÊN và ĐỈNH DƯỚI. khi thấy không hay ho gì thì anh CAO VĂN HỞ không ngần ngại chút nào, sẵn sàng NÚP VÀO ĐỈNH DƯỚI như cái email , sớm bị tố cáo, lòi mặt nạ nầy đây.
Chúng tôi sẽ đăng dài dài ... cho đến sau khi anh đã bước vào phi thuyền vũ trụ mới thôi !!! Thử xem CVHỞ nín thinh được đến khi nào ???./- mt68.
Subscribe to:
Posts (Atom)