Chu Tất Tiến
***CCB: Chu Tất Tiến viết thật dài và công khai bày tỏ lập trường CHỐNG CỘNG như thế nầy. Nhưng trong một email nọ thì lại phụ chú nguyên văn như vầy :
" Kinh gui quy anh chi hai la thu Xuan cua mot dong mon (khong hoat dong chinh tri) da dang tren Nhat Bao Nguoi Viet."
Xác định "KHÔNG HOẠT ĐỘNG CHÍNH TRỊ" ? Là nghĩa làm sao ??? - Bố ai mà hiểu được CÁI PSYCHO ... của cái ông bác sĩ TÂM THẦN nầy ??? - Hay là Chu Tất Tiến muốn nói ông ta "KHÔNG HOẠT ĐỘNG CHÍNH ... CHỊ ??? " mà chỉ HOẠT ĐỘNG CHÍNH ...EM thôi ...???!!! Is that his PSYCHO problem.... ??? ./- ccb
Trâm Lê mến,
Đọc những câu trả lời của em trong cuộc phỏng vấn thực hiện bởi Da Mầu, cá nhân tôi, một thành viên của cộng đồng Việt, đột nhiên thấy bồi hồi, cảm động. Các em đã nhìn vào cộng đồng như một đối tượng cần quan tâm, không phải như nhiều thanh niên nam nữ - người Mỹ gốc Việt khác, luôn tránh né cộng đồng như một quá khứ không đẹp, cần dẹp bỏ. Rất nhiều em đã không muốn nhắc đến hai chữ "Việt Nam" và cảm thấy xấu hổ khi bị đề cập đến nguồn cội Vietnamese-American của mình. Một số nhỏ các em thuộc loại "Teens" không muốn trò chuyện với cha mẹ, và chỉ miễn cưỡng mới đàm thoại khi cần tiền học, tiền mua xe. Ngược lại với những em quên nguồn cội đó, các em đã muốn nói lên các cảm nghĩ của mình về cộng đồng, nơi mà các em đã sinh ra và lớn lên. Dù những ý tưởng đó thuận hay nghịch với chiều hướng của đa số các thành viên trong cộng đồng, các em đã muốn tìm về Quê Mẹ, muốn nói chuyện với thế hệ đi trước, thế hệ đã đưa các em đến bến bờ Tự Do, thế hệ đã hy sinh tất cả – mạng sống và tinh thần – làm bậc thang cho các em tiến đến Thành Công trong không khí Tự Do, Dân Chủ của quê hương thứ hai này. Vì thế, tôi rất mong muốn được chia xẻ với các em vài điều về các đề tài mà chính các em nêu lên trong cuộc phỏng vấn: Nghệ Thuật, Chính Trị, và Cộng Đồng (Art, Politics, Community). Với kinh nghiệm trên "sáu mươi năm cuộc đời", tôi thiết nghĩ, các em chưa hoàn toàn hiểu rõ ba phương diện này, cho dù bằng cấp của các em đã được trao tặng bởi các ngôi trường Đại Học danh tiếng. Các em có thể "super" vượt bực trong những lãnh vực khoa học mà chúng tôi – dù cố gắng đến chết - cũng không thể nào học được một phần mười những kiến thức các em đã đạt được. Nhưng qua phần trình bầy của em, tôi thực tâm nghĩ rằng những điều mà tôi chia xẻ đây sẽ không phải là vô ích.
1-Về Nghệ Thuật: Khi trả lời phỏng vấn của Da Vàng, em đã nhấn mạnh đến việc xử dụng Nghệ Thuật như một phương tiện để chứng minh cho cộng đồng thấy rằng "cộng đồng không chỉ có một tiếng nói hoặc một lối nhìn về những vấn đề khác nhau, và quan trọng hơn hết, cộng đồng không chỉ là (và không được là) trắng và đen mà thôi."(that the community does not have only one voice or one way of viewing different issues, and most importantly, the community is not (and should not be) black and white). Từ nguyên thủy, có nhiều loại nghệ thuật: nghệ thuật diễn tả (hội họa, điêu khắc, trang trí, xây dựng); nghệ thuật trình diễn (múa, kịch, hát, xiếc, đóng phim); nghệ thuật phát biểu (văn, thơ). Trong nghệ thuật diễn tả, lại có nhiều thể loại. Từ những bức tranh dơn sơ thời thượng cổ (the art of the hunters) 30,000 - 25,000 năm trước Công Nguyên, đến những tác phẩm thời Mesopotamia, cổ Ai Cập, đến Phục Hưng, rồi Hiện đại. Ngay cả những bức tranh vẽ chân dung theo đơn đặt hàng trong thời Phục Hưng, cũng đều thể hiện được một lối sống, một giai đoạn của lịch sử, hay thể hiện một ý nghĩ nào đó của tác giả. Người thưởng ngoạn cũng như tác giả của các tác phẩm đó gọi mọi công trình ấy là Nghệ Thuật (Art). Nhưng có một loại thể hình không được công nhận là một nghệ thuật, dù cho có khổ công, có suy nghĩ và có thực hiện, đó là các "sáng tác" của trường phái Dadaism là một trường phái chuyên chế nhạo Nghệ Thuật nổi lên sau thế chiến thứ 2. Người theo trường phái này có thể vẽ râu vào bức tranh Mona Lisa của Leornardo Da Vinci, chặt cụt đầu một bức tượng, cầm nguyên một tô sơn mầu tạt lên vải, trưng ra một đống sắt vụn, hoặc xé rách một bức tranh nào đó, rồi tự bảo rằng đó là nghệ thuật. Điều khẳng định đó đã bị phản bác. Giới phân tích nghệ thuật không chấp nhận những hình thức thể hiện này là nghệ thuật. "Dada có nghĩa là Vô Chính Phủ, Hư Vô, và Phá Hoại. Dada chế nhạo mọi giá trị đã được thiết lập và tất cả những quan điểm cổ truyền về sự thưởng thức trong nghệ thuật và văn chương. (Hugh Honour & John Flemming. 1995. trang 745).
Với định nghĩa đó, việc vẽ ba cái vạch đỏ vào cái chậu rửa chân mầu vàng, hoặc sáng tác một khung chữ nhật vàng, chăng ba sợi kẽm gai đỏ lên trên, hoặc vẽ một người thiếu nữ cầm lọ Viagra rồi cho đó là nghệ thuật, thì hoàn toàn đi ngược lãi những nguyên tắc của Nghệ thuật, nếu không muốn nói đó là một sự phỉ báng trầm trọng đến nghệ thuật, một xúc phạm to lớn đến những họa sĩ, kiến trúc sư, và điêu khắc gia. Những diễn tả này không phải là những công trình mất nhiều thời gian, chất liệu, không cần sự cố gắng, bền bỉ, chỉ là những "ngẫu hứng lý qua cầu", thích thì làm được liền trong giây phút. Đặc biệt, cái chậu rửa chân có vạch vàng, có thể nói là một sự sao chép của tác phẩm "Cái vòi nước" (Fountain) của Marcel Duchamp, trình làng năm 1917. "Cái vòi nước" này là một cái chậu sứ trắng, tròn, có một cái lỗ để cái vòi nuớc, hình dạng gần giống cái chậu rửa chân của tác giả Thủy Châu, chỉ khác phía lưng cao và nhọn như để treo vào tường, thay vì để dưới chân. Vì tác phẩm "cái vòi nước" ra đời trước 92 năm, nên cái chậu của Thủy Châu phải được coi là sao chép, "cóp-pi" của tác phẩm trước. Nếu Thủy Châu thực sự sao chép sáng tác này của Marcel Duchamp, cuộc triển lãm của các em chỉ là một hình thức phát biểu của nhóm Vô Chính Phủ, Thích Hư Vô, và Phá Hoại. Như thế, lý do "vì nghệ thuật" mà em đưa ra để bảo vệ cho cuộc triển lãm đã không còn chỗ đứng nữa. Cuộc triển lãm đã thất bại ngay từ căn bản.
2-Về chính trị và cộng đồng: Em nói: "chúng tôi không muốn tán đồng kiểu chính trị lưỡng phân này, hoặc là chống Cộng hay là theo Cộng. Chúng tôi ở đây không phải để phê phán quan điểm chính trị của bất cứ ai. Mục tiêu của chúng tôi là để chỉ cho quý vị thấy rằng chúng ta có rất nhiều quan điểm về chính trị khác nhau và những câu chuyện đa dạng và chúng tôi phải có tự do cũng như tự tin để nói về chúng." (We do not want to subscribe to this type of dichotomous politics—of being either anti- or pro-communist. We are not here to judge anyone's politics in fact. Our goal is to show that we have DIVERSE range of political beliefs and multi-faceted stories and that we should have the freedom and confidence to speak about them.) Đúng thế! Trong xã hội Tư Do này, các em có toàn quyền để bảo vệ quan điểm chính trị của mình, các em có thể không phải chống Cộng hay theo Cộng. Nếu những nhận xét của tôi trong phần trên là đúng, quan điểm của các em chỉ là suy luận của những người không biết mình là ai, không rõ cội nguồn, không theo một chính thể nào, đứng bên ngoài mọi sinh hoạt chính trị. Các em nghĩ rằng mình có quyền Tự Do tuyệt đối khi diễn tả suy tư của mình và cho rằng cộng đồng đã đàn áp, bịt miệng các em y hệt như Cộng Sản bịt miệng Cha Lý. "Điều không may là nếu họ tiếp tục chỉ cho phép được phát biểu công khai những niềm tin về chính trị nhất định trong khi loại bỏ (và kiểm duyệt) các điều tin tưởng khác, họ đã trở thành cái mà họ khinh ghét." và "Tôi tin rằng đây chính là cái mà những nhóm chống Cộng đang thực hiện với những người trong cộng đồng là những ai có quan điểm khác với họ." (Unfortunately, if they continue to allow only certain political beliefs to be said publicly while excluding (and censoring) other beliefs, then they have become what they hate/.../ I believe this is what a lot of the anti-communist groups are doing to people in the community who have different opinions from them)
Một người quen của tôi, một Tiến Sĩ trẻ, đã từng chia xẻ nhiều sinh hoạt với cộng đồng, cũng có đồng quan điểm với các em. Khi trao đổi ý kiến về vụ VAALA, chị có vẻ bất bình khi thấy cộng đồng không cho các em tự do phát biểu, và cho rằng ý kiến của tôi là quan điểm của những "người già". Thực tế, số người cùng chung quan điểm với các em không ít, trong đó, rất tiếc, có nhiều người trí thức trẻ trước đây từng đứng chung một sân khấu với tôi, giờ cũng tỏ ra bênh vực các em. Lập luận này không sai, theo Paul R. Spickard, giáo sư Đại Học Cal State Fullerton, trong cuốn "Mixed Blood" được viết vào năm 1989. Ông cho thấy: "Những người suy tưởng tự do, từ 1800 cho đến giữa thế kỷ này, mong đợi rằng trong xã hội Mỹ và trên tất cả các quốc gia tân tiến, quan niệm về sự khác biệt nguồn cội sẽ bị loại trừ." (trang 11). Khi tặng cuốn sách này cho tôi, ông đã cho tôi biết rằng những cá nhân theo chủ nghĩa Tự Do tuyệt đối ấy chỉ muốn có một xã hội không phân biệt chủng tộc, nguồn gốc, và tất cả mọi sinh hoạt tập trung vào một xã hội chung nhất: Tự Do tuyệt đối. Tuy nhiên, cũng theo ông, "những viễn ảnh đầy sức mạnh này, không thể nào thực hiện được. Ở bất cứ chỗ nào người ta nhìn vào, đều thấy có những sự chia rẽ hiện diện. Từ Châu Á đến châu Mỹ, đâu đâu cũng có sự chia rẽ nguồn gốc. Ở Mỹ, người Mỹ trắng vẫn kỳ thị người Việt Nam." (trang 11). Tại sao? Vì TÍNH BẤT KHẢ THI CỦA VIỆC PHỦ ĐỊNH NGUỒN CỘI.
Con người ta, dù có đổi tên họ, nước da của họ vẫn không thể nào tẩy được, quá khứ của họ không thể nào xóa đi được. Các em đến Mỹ vì ông, bà cha mẹ các em đã bỏ trốn xứ sở, nơi chế độ Cộng Sản độc tài ngự trị. Ôâng bà, cha mẹ hay các em đã sợ hãi chế độ đó một cách khủng khiếp nên đã bỏ lại tất cả gia tài vật chất, giá trị tinh thần, và liên hệ họ hàng, máu mủ, và đã chạy trốn một cách điên cuồng qua biển, qua núi. Họ chấp nhận thà chết trên biển, bị hãm hiếp, bị ăn thịt, bị chết đói, chết bệnh, nhưng còn hơn là ở dưới chế độ Cộng Sản. Khoảng nửa triệu người đã không đến được bến bờ Tự Do. Theo thống kê năm trước đây, có trên 1,599,394 người Việt trên nước Mỹ, trong đó, ở California là 447,032 người. Riêng Hạt Cam có 135,548 người. Đại đa số những người Việt hiện diện trên đất người da trắng này là những kẻ đã từng bị chế độ Cộng Sản lên án. Họ đến nước Mỹ với nhiều phương tiện, nhưng nói chung, người Mỹ đều nhìn họ như những người "vượt biên" may mắn. Những ai kém may mắn mà bị công an bắt thì coi như "rồi đời!" Báo chí, truyền thanh, truyền hình trong nước từng lên án dữ dội hành động vượt biên. Một ông bộ trưởng Cộng Sản đã từng tuyên bố muốn "treo cổ tất cả bọn Việt Kiều lên". Cho đến giờ này, tất cả những Việt Kiều, đã có quá khứ chống Cộng cá nhân, đều không được về nước, hoặc bị tống cổ lên máy bay trở lại Mỹ. Ngay cả Dân Biểu Liên Bang Loretta Sanchez và Dân Biểu Ed Royce đều không được cấp chiếu khán thăm Việt Nam. Thẻ Thông Hành các em mang hàng chữ U.S Citizen, nhưng Cộng Sản không công nhận tính hợp lệ của quốc tịch Hoa Kỳ và vẫn luôn coi mọi người đều là Việt Nam, để có thể kết án thẳng tay. Cho dù em mang tên Mỹ, nói tiếng Mỹ, người Cộng sản không thể quên các em đã từng là người của chế độ cũ, đã từng di tản vì chính trị rồi xin tị nạn ở nước ngoài. Tương tự, sự hiện diện của các em ở đất Mỹ này, sở dĩ được trọng vọng chỉ vì gia đình các em có "Căn Cước Tị Nạn" Vậy, thử hỏi các em, có ai tẩy xóa hay quên được gốc gác không? Theo tôi, cho dù các em phủ nhận tư cách của mình thế nào chăng nữa, các em vẫn là dân tị nạn Cộng Sản. Việc phủ định căn cước tị nạn là một điều không thể thực hiện được.
Các em cho rằng chúng tôi bịt miệng các em ư? Không có! Chúng tôi cũng chỉ thể hiện quyền Tự Do Phát Biểu như các em mà thôi. Việc làm này diễn ra hoài hoài trên đất Mỹ. Bên trong hội trường, có nhóm Ủng Hộ, bên ngoài hội trường là nhóm Chống Đối. Chuyện thường ngày trên đất Mỹ.
Em nói là chỉ muốn thử thách (test the community) cộng đồng? Sao không về Việt Nam, "thử thách" chế độ bằng cách trương lá cờ đỏ máu với sao vàng có những cạnh làm bằng kẽm gai? Thử vẽ một cái chậu rửa chân có cờ đỏ sao vàng ỡ giữa? Chụp hình bức tượng Tiếc Thương bên cạnh Nghĩa Trang Quân Đội? Hoặc trương lá cờ vàng ba sọc ngay giữa Sàigòn? Nếu các em có thể làm được điều đó, chúng tôi không ngần ngại gì mà làm kiệu, khiêng các em lên vai, hoan hô các em như những anh hùng của thế hệ thứ hai, những con cháu đich thực của Hai Bà Trưng, bà Triệu.
Em viết: "họ vẫn mang theo người nỗi đau mà họ cảm thấy đã không được thừa nhận trong lịch sử và có thể bởi chính gia đình họ, nên xuống đường chống đối là một phương cách cho họ để tìm thấy lại tiếng nói của mình và bản thân họ như những người chiến sĩ can đảm đã từng chiến đấu để bão vệ quê hương của họ và những người thân của họ. Họ cũng muốn được thừa nhận không phải là những kẻ "bại trận" hoặc "bù nhìn" như họ vẫn thường bị cả hai chính phủ Cộng Sản và Hoa Kỳ cho rằng họ không có giá trị trong lịch sử." (they have been carrying around a pain that they feel have not been acknowledged in history and possibly by their own families, so protesting is a way for them to (re)claim their voice and themselves as brave soldiers who fought to protect their country and loved ones and that they are not these "losers" or "puppets" as they are referred to by both the Communist and American government as if they are not valid in history.) Em nói rất đúng, nếu em diễn tả nguyên nhân của nỗi đau một cách chính xác. Chúng tôi lúc nào cũng mang một nỗi đau tha thiết, ngào nghẹn, tưởng như muốn đứt ruột, nghẹt tim. Nhưng không phải nỗi đau cá nhân, không phải chỉ vì đã bị tù đầy, bị tước đoạt tài sản, bị đấu tố. Không phải chỉ vì chúng tôi có người thân đã tan trong bụng cá, đã chết trong ngục tù khổ sai của Cộng Sản. Lại càng không phải vì chúng tôi mất tiếng hoan hô, bị Cộng Sản vu vạ là "bù nhìn" như em tưởng. Chúng tôi không nghĩ là chúng tôi (và ông bà, cha mẹ em) là những "losers". Hàng trăm nhà viết sử trên khắp thế giới đều ghi rằng miền Nam thất trận là vì chính trị quốc tế áp đặt, vì chính phủ Mỹ thay đổi chính sách, chứ không phải vì chúng tôi chiến đấu tồi. Cách đây không lâu, một Trung Tướng Tư Lệnh Nhẩy Dù Hoa Kỳ, trong ngày diễn hành Nhẩy Dù toàn quốc, đã tuyên bố long trọng: "Quân đội Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu như sư tử. Họ anh dũng không thua bất cứ quân đội anh hùng nào trên thế giới." Vì thế, chúng tôi không mang mặc cảm thua trận. Nỗi đau của chúng tôi hiện nay là nỗi đau của người nhớ quê hương muốn khóc nhưng không về được. Không muốn về để nhìn thấy một chế độ "người bóc lột người". Không muốn nhìn thấy bên cạnh những lầu đài huy hoàng, tráng lệ đổ bóng xuống những con hẻm, chứa đầy những "sinh vật – người" vất vả như vạc kêu sương, những em gái mất tuổi thơ, bán mình cho tư bản đỏ, những em trai làm ma cô, đĩ đực, những học sinh vừa cầy ruộng vừa học bài, những bà mẹ còng lưng làm ngựa thồ, bên cạnh các cụ móm mém bán ly nước chè, nải chuối, buồng cau, lo tiền học cho cháu. Chúng tôi đau vì sẽ nghe một em gái khều khều "chú Việt Kiều ơi! chú chơi con đi, cho con tiền típ nhe! Con cần tiền mua áo cho em con." Chúng tôi sẽ sặc vì ngửi thấy mùi rác, mùi phân người, mùi phân hóa học tràn ngập các con hẻm kinh hoàng. Môi trường tiêu tan, đất đai sói mòn. Rừng biến thành sa mạc. Không khí đầy át xít, ruộng vườn cháy khô. Đau hơn nữa khi nhìn thấy từng đoàn người áo trắng viết đầy chữ "Thủ Tướng ơi! Cứu Dân Oan!" hay "Chủ Tịch Nước ơi! Cứu con!" Những khuôn mặt nắng mưa, chai sạn, vô hồn, đi đứng lạng quạng giữa phố, vì mất nhà, mất ruộng, mất nơi thờ tự tổ tiên. Đau hơn nữa khi nghe thấy những tiếng gọi non sông, đầy hùng khí trong các nhà giam công an, các trại tù khổ sai mà không làm gì tiếp tay với họ được!
Đau lắm, các em ơi! Đau cắt ruột mỗi khi nghĩ đến thác Bản Giốc, Ải Nam Quan nay đã thuộc Tầu Cộng. Với chúng tôi, Hoàng Sa, Trường Sa là nỗi đau muôn thuở day dứt không rời. Và bao nhiêu cây số rừng tài nguyên, bao nhiêu dặm biển đã bị cộng sản Việt dâng cho Cộng Sản Tầu... Mỗi khi nhớ đến người anh hùng Ngụy Văn Thà và các chiến sĩ hy sinh trong trận chiến, nước mắt chúng tôi lại ứa ra, ngào nghẹn. Cũng luôn nhớ rằng trên nửa triệu chiến sĩ nam, nữ, hành chánh, quân đội, dân vệ, nghĩa quân.. đã thành tử sĩ cũng vẫn hiện diện trong không gian của Tổ Quốc thân yêu, nơi các vị Tiên Đế oanh liệt Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn cả trăm thế kỷ qua đã giang tay bảo vệ, giờ đây thành một chốn ăn chơi, trụy lạc trên máu lệ của nhân dân.
Bây giờ, nỗi đau ấy, lại nhân lên, khi thấy các em, thế hệ thứ hai, đã không có cơ hội nhìn thẳng vào lịch sử phi thường của dân tộc, mà tiếp tay với chúng tôi trong trận chiến không cân sức này, giữa một bên là những kẻ yêu quê hương cô đơn, một bên là những kẻ thống trị vô hồn nhưng tiền rừng bạc biển. Chúng tôi biết rằng chỉ trên một thập niên nữa thôi, nếu chế độ Cộng Sản không sụp, cuộc chiến của chúng tôi từ từ tàn phai, như những chiếc lá cuối cùng của mùa thu. Sẽ không còn biểu tình với lá cờ vàng vĩ đại nữa. Những văn phòng cộng sản sẽ mọc ra như nấm ở đây. Các em thuộc thế hệ thứ hai, nếu không tỉnh táo, sẽ thành những thành phần cốt cán cho một chế độ "người bóc lột người". Những trí thức trẻ ngày hôm nay, một thời gian nào đó, sẽ vênh vang với chức vụ, lương tiền, mà quên đi nỗi đau của dân tộc. Có người nói: "Hoàng Sa, Trường Sa đã mất, và rồi sẽ mất luôn Bôn-Sa". Thủ Đô Tị Nạn sẽ đổi tên. Các chương trình truyền thanh, truyền hình, báo chí chống Cộng sẽ từ từ ngưng tiếng...
Trâm Lê mến,
Như thế, các em sẽ hiểu nỗi đau của chúng tôi quặn thắt như thế nào. Viết những hàng chữ này cho các em, nước mắt chúng tôi dàn dụa. Đã tưởng liều thân mang các em đến bến bờ Tự Do để các em trở thành những bàn tay dựng xây đất nước, đâu ngờ các em lại biến thành những kẻ vô ơn, vô tâm, vô Tổ Quốc. Trong tận cùng tâm tưởng, chúng tôi muốn kêu lên một tiếng: "Hãy đọc lại lịch sử đi! Hãy lắng nghe tiếng gọi chính đáng của non sông, đất nước mình mà cùng với cha ông mở lại một trang sử mới cho dân tộc."
Vài hàng tâm huyết.
Thay mặt cho những người mà các em cho là lỗi thời, lạc hậu.
Chu tất Tiến, M.S. Psy.
Tham Khảo:
Robert Hughes. The shock of the new. 1991. McGraw-Hill. p 374
Duane and Sarah Preble. Art Form. 1994, Harper Collins College Publishers. p. 427.
Hugh Honour & John Flemming. The Visual Arts: A History. Fourth Edition. 1995, Prentice Hall, Inc.
Paul R. Pickard. Mixed Blood. 1989. University of Wisconsin Press.
No comments:
Post a Comment