Nhóm 1% QGHC - Thông tin nội bộ QGHC Tỵ Nạn Hải Ngoại. Thiết lập từ 2008- Email Liên Lạc: cnguyqghc@gmail.com

Tuesday, April 21, 2009

GÓP Ý CỦA ANH NGUYỄN DUY NHẠC, HỘI CỰU SV HỌC VIỆN QUỐC GIA HÀNH CHÁNH ÚC CHÂU.

NGUYỄN DUY NHẠC

***Mt68: Chúng tôi đăng lại bài nầy thể theo lời đề nghị ghi trong một email như vầy : "... thưa ông mt68, gần đây có dịp bàn chuyện Nguyễn Duy Nhạc ... có nhiều bạn tôi tỏ ra chưa tin về bài viết của hắn ta. Các bạn ấy cho rằng ... Chẳng lẽ Nguyễn Duy Nhạc, QGHC mà ngu xuẩn và cuồng tín đến độ đui mù như vậy ? Đám Chơn Không -Nhất Hạnh đã hiện nguyên hình là những ác quỷ đội lốt thầy cúng, ai cũng đã nhận ra. Vậy mà Nguyễn Duy Nhạc lại trắng trợn ca tụng, sống sượng đến độ tán thưởng, vinh danh CHUYỆN PHẢN CHIẾN CỦA NHẤT HẠNH ??? Các bạn tôi cũng cho biết , nghe nói Vợ Chồng Nguyễn Duy Nhạc làm việc tình báo trong Toà Đại Sứ Mỹ ở Bangkok (chuyên nghe tin các đài Việt Cộng rồi dịch ra giao cho Mỹ) ??? Nếu đúng hắn làm việc như vậy mà còn viết báo chọc giận thiên hạ, khoe tên , khoe tuổi thì KHÔNG CÒN AI DẠI DỘT VÀ NGU NGỐC HƠN ??? - Xin đề nghị mt68 cho đăng bài ấy lại để bà con có dịp nghiền ngẫm kỹ lưỡng về tên tình báo Nguyễn Duy Nhạc . Không khéo rồi sẽ đúng y như Huỳnh Văn Trọng, Phạm Xuân Ẩn ... cho mà coi ???"NVK./- mt68


***Mt68/LHXung: Tôi không hiểu tại sao bài báo nầy của cá nhân anh Nhạc mà lại có dính líu gì đến Hội QGHC như tựa đề ??? Anh Nhạc nói : " Tôi không phải đệ tử cũa TT Nhất Hạnh cũng không biết nhiều về dòng tu nầy, ...". Nhưng thực tế, anh Nguyễn Duy Nhạc lại có tên trong Ban Biên Tập, giữ phần hành TRANSLATORS cho tờ "Đạo Phật Dấn Thân" (engaging Buddishism) do nhóm đệ tử ruột của Nhất Hạnh phát hành. Melbourne ai cũng biết nhóm Nhất Hạnh nầy do Nguyễn Văn Vinh tổ chức. Tôi xin kính nhường lời phát biểu cho quý bà con bạn đọc trong & ngoài QGHC trước. Sau đó tôi xin sẽ trở lại nhiều lần với bài thách thức trắng trợn, liếm Chơn Không (chân không còn mang dép râu) một cách triệt để và vô cùng tận tình nầy .../- mt68/lhxung.

LTS báo ĐPDTĐây là bài góp ý của anh Nguyễn Duy Nhạc sau khi nghe tin tờ báo Đạo Phật Dấn Thân số 03 không được phép phổ biến trong Hội Chợ Tết do Cộng Đồng NVTD tổ chức tại Sandown Park, Melbourne, mà bị vất vào thùng rác. Lý do thật buồn cười: tờ báo “Procommunist”

(Nguyên văn bài viết của Anh Nhạc)

Tôi cũng xin được góp một vài ý kiến chung quanh những thảo luận về Thượng Tọa Thích Nhất Hạnh. Đây chỉ là những ý kiến chung, không nhằm trả lời cho ai cả.Tôi thường nghe nhiều người chỉ trích TT Nhất Hạnh, những chỉ trích nầy phần lớn xoay quanh thái độ phản chiến của TT trước năm 1975 và gần đây qua những chuyến về Việt Nam, và về hoạt động của dòng tu của TT. Tôi không phải đệ tử của TT Nhất Hạnh cũng không biết nhiều về dòng tu nầy, nhưng tôi có đọc qua một số sách của TT Nhất Hạnh và có để ý tìm hiểu nguyên cớ những điều cáo buộc gán cho TT cũng như những hoạt động của ông từ trước 75 cho đến nay, và sau đây là những điều mà tôi đã nghiệm được.Trước năm 1975 TT Nhất Hạnh là người phản chiến. Đó không phải là một tội. Những điều ông nói ra, cho dù có thể sai sót về chi tiết, chỉ phản ánh nỗi đau ông cảm thấy trước sự chết chóc của đồng bào của mình, bất kể những sự chết chóc ấy do phe địch, hay do chính phe ta gây nên. Những người chỉ thấy căm phẫn khi đồng bào ta bị phe địch giết chóc mà không cảm thấy cắn rứt gì cả khi nghe cũng đồng bào mình chết vì bom đạn của phe ta, tôi nghĩ họ chưa thực sự có trái tim Việt Nam.Nếu chỉ lấy tiêu chuẩn “làm lợi cho cộng sản” làm cơ sở cho lời buộc tội Nhất Hạnh, thì theo tôi, nhiều tướng lãnh của chúng ta có tôi nặng nhất, vì trong nhiều năm họ chỉ dành tâm sức đánh đấm lẫn nhau hơn là đánh địch, qua những cuộc đảo chánh, chỉnh lý, tranh giành quyền bính, khiến tình hình an ninh ngày càng suy sụp.Đối với những người phản chiến trước 75, theo tôi điều quan trọng là nhìn những hoạt động của họ sau thời điểm đó để xem thực sự họ có là người của bên kia, hoặc họ ngậm tăm trước những bất công và thối nát của chế độ mới, hay họ là những người chân chính như các linh mục Chân Tín và Nguyễn Ngọc Lan dám quay đầu chống lại chế độ. Làm người ai cũng có quyền có chính kiến và có quyền sai lầm, nhưng chỉ những người dám quay đầu công nhận và cố gắng sửa đổi những sai lầm của mình mới là những con người vĩ đại. Những hoạt động của TT Nhất Hạnh từ sau 75, và việc cộng sản đã chống báng sách vở của Nhất Hạnh như thế nào trong bao nhiêu năm nay, chắc chỉ có ai chịu tìm hiểu mới thấy được.Những người chăm chút chỉ trích TT Nhất Hạnh về thái độ phản chiến của ông lại không hề nhắc đến những hoạt động cứu giúp người tỵ nạn của ông trong bao nhiêu năm ròng. Họ cũng không hề quan tâm đến những ảnh hưởng to lớn về tư tưởng, về văn học, về tình cảm, đặc biệt đối với những thế hệ trẻ, mà ông đã ra sức phát triển trong bao năm qua. Những đệ tử của ông trên nhiều nước trên thế giới họ không đui điếc và ngu xuẩn. Không phải ngẫu nhiên mà ông đã trở thành một trong những vị tăng sĩ Phật Giáo được kính trọng nhất trên thế giới. Những người hâm mộ TT Nhất Hạnh chắc phải ngạc nhiên lắm khi thấy chính những người đồng bào của Thầy của họ lại chối bỏ vị chân tu của mình, vì những lý do mà chắc ai cũng sẽ thấy nực cười.Tôi cũng đã rất bất bình khi nghe TT Nhất Hạnh chuẩn bị về Việt Nam chuyến thứ nhất , dắt theo gần một trăm vị tăng thân. Như nhiều người khác tôi cũng đã nghĩ rằng ông đang trở thành con bài tuyên truyền cho chính sách tôn giáo của cộng sản. Nhưng rồi tôi cũng tự mình vượt qua được những suy nghĩ nhỏ nhen để nhìn thấy được những ích lợi to lớn mà những hoạt động của ông đem lại, trước nhất là cho đồng bào tại quê nhà. Với những ai cho rằng những buổi nói chuyện Phật pháp, những trai đàn giải oan, cầu siêu ở Việt Nam chẳng đem lại lợi ích gì cho người Việt Nam, tôi không còn gì để nói. Còn việc kết tội TT Nhất Hạnh là “pro-communism”, tôi cho rằng đó là sự thể hiện trình độ ấu trĩ và sự thiếu hiểu biết. Tôi không trách khi thấy một bà ít học kêu lên là: “Nhất Hạnh đi về Việt Nam, nói chuyện với cộng sản.” Nhưng tôi thật sự lo âu khi thấy nhiều người khá hiểu biết cũng nói điều nầy. Tôi mong họ tìm đọc Nhất Hạnh, tìm hiểu thêm về hoạt động của Nhất Hạnh trước khi chỉ trích Nhất Hạnh (về những chuyến về Việt Nam, xin xem trực tiếp ở Làng Mai, đừng xem những bài trên báo chí Việt Nam). Nhiều người Việt hình như không thích làm điều nầy, họ chỉ thích làm điều dễ dàng, là dùng ngay những điều “nghe nói” về một người để chửi bới họ.Việc vất bỏ một tạp chí Phật học vào thùng rác, nếu thật sự đã xảy ra, là một điều đáng hối hận. Tôi thấy nó không khác chút nào với cách hành sự của chế độ công an trị ở quê nhà. Tiếc thay, những thái độ như vậy dường như đang được chấp nhận. Cũng tiếc thay, những người như chúng ta, chỉ được quyền im lặng. Chả trách, hầu hết, nếu không nói là tất cả, hội đoàn trong cộng đồng chúng ta dần dà đều rơi vào tình trạng tan rã vì những chia rẽ, vu khống, cáo buộc, tẩy chay, v.v…, trong khi cộng sản chỉ ngồi vui “tọa hưởng kỳ thành” nhìn phe ta đánh phe mình. Nó không vui sao được khi thấy hầu hết những người mà nó gờm nhất nay đều đã được đội cái mũ “pro-communism”. Nó sẽ còn tiếp tục vui ngày nào mà chúng ta còn dồn hết nổ lực chống vài anh ca sĩ từ Việt Nam qua, còn biểu tình vì cái khóa thắt lưng một anh ca sĩ, còn nổi đóa vì ông thầy tu cứ muốn gọi đạo Phật là đạo Bụt, hay còn đánh nhau vì sự lựa chọn giữa hai cái tên Little Saigon hay là Saigon Business Center.Để kết thúc ý kiến của tôi, xin biểu lộ một chút lạc quan. Tôi nghĩ gần đây cộng sản đang ra sức ve vuốt Phật giáo để đạt mục tiêu của họ, mà theo sự suy nghĩ của tôi, là áp dụng công thức tam đoạn luận: “vì Phật giáo rất gần với dân tộc, và vì cộng sản cũng rất gần với dân tộc, nên Phật giáo cũng rất gần với cộng sản.” Tôi chẳng chút lo âu về điều nầy, vì chúng ta có Huyền Quang, Quảng Độ, Nhất Hạnh, Tuệ Sỹ, Trí Siêu …Những vị cao tăng của chúng ta chắc chắn phải cao kiến hơn tầng lớp lãnh đạo cộng sản rất nhiều. Trí huệ của các thầy chắc chắn sẽ vượt lên trên những tiếng nói tỵ hiềm, tranh chấp , nhỏ nhen vẫn còn cất lên đâu đó.“ Lời thật mất long”, tôi xin lỗi nếu những lời tôi nói có gây sự mất lòng./-

16/02/08
Nguyễn Duy nhạc, ĐS.17

No comments: