Nhóm 1% QGHC - Thông tin nội bộ QGHC Tỵ Nạn Hải Ngoại. Thiết lập từ 2008- Email Liên Lạc: cnguyqghc@gmail.com

Tuesday, March 9, 2010

Hồi Ký của Nguyễn Kim Dần
Kỷ niệm 30 năm vượt biên tìm tự do.
(15/02/1980 - 15/02/2010)

Khi đến được trại tị nan Songkhla,Thái Lan vào trưa ngày 15 tháng 02 năm 1980 và sau này lưu lại tại đó 2 tháng,Tôi mới biết hầu hết các cuộc vượt biên bằng ghe đều có thể viết thành câu chuyện lôi cuốn người đọc vì nó qúa nguy hiểm,gần với cái chết và có những trường hợp rất thương tâm.......

Cuộc vượt biên của chúng Tôi cũng là một trường hợp khá đặc biệt,tuy không"đau thương"nhưng khá nguy hiểm và ly kỳ.Sở dĩ Tôi nhớ được ngày 15 tháng 2 đến được Thái Lan vì nhờ trong 2 tháng lưu tại trại tị nan,khi có thư từ của thân nhân gởi tới,ban Bưu Chính của trại dùng loa phóng thanh đọc tên người có thư và đọc số người trên ghe,số ghe và ngày nhập trại,chính vì thế mà ngày 15 tháng 2 đã in sâu vào trí nhớ của Tôi. Sau nhiều lần đi vượt biên thất bại,Tôi và Anh Lê Quế (tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh,khóa ĐS7 ,1962) đã quyết định đi Rạch giá nhờ người mua ghe,máy móc và vượt biên,vì Anh Lê Quế có quen mấy gia đình cư ngụ tại một vùng gần bờ biển Rạch giá(nhưng cũng cách biển khỏang 25 cây số)Ghe của chúng Tôi chỉ có 26 người,đều là chỗ quen biết trong vài gia đình,ngoài gia đình Tôi và gia đình Anh Lê Quế là QGHC còn có gia đình Anh Đặng Xuân Hùng ĐS17 QGHC.

Tôi và Anh Lê Quế đi Rạch Giá vài lần để nhờ mua ghe,mua máy móc và thực thẩm để cho chuyến vượt biên,mọi việc hoàn tất khoảng đầu tháng 2 năm 1980,mọi người bắt đầu di chuyển suống Rạch Giá,qủa thật lúc đó Tôi cũng không nhớ rõ ngày tháng,vì khi tới Rạch Giá, còn phải hõan lại vài ngày vì nhiên liệu,thực phẩm chưa mua kịp....Thế là ghe bắt đầu khởi hành từ lúc tờ mờ sáng vào một ngày trong khoảng đầu tuần tháng 2/1980,tất nhiên ghe từ con sông nhỏ ra phía biển,ghe có 2 tầng,mọi người đều nằm ở hầm ghe,trên ghe chỉ có 2 người tài công,mỗi lần đi qua những trạm kiểm soát thì ghe phải đưa tiền hối lộ nên không bị kiểm soát,vả lại ghe thuộc loại đi sông nên các trạm gác không ghi ngờ gì.Đến độ 7 gìơ sáng ghe ra đến cửa biển, coi như đã thoát được phần nào nguy hiểm.Ghe trang bị 2 máy chạy săng,một máy chạy dầu độ 4,5 ngựa.Khi đi trong sông chỉ có một máy chạy còn 2 máy kia phủ kín không trông thấy được,nhưng khi ra tới biển thì cả 3 máy đều chạy,đi trên biển như vậy đến chiều (khỏang 6 giờ chiều)nhìn lại đất liền thì chỉ thấy lờ mờ hàng cây xanh,Tôi thấy thót tim lại vì coi như Tôi đã xa rời quê hương mà không biết bao giờ trở lại,lúc đó một cách tự nhiên Tôi nghĩ là tình cảm với quê hương qúa sâu đậm và nó là một tình cảm tự nhiên,vì chính Tôi muốn chạy chốn một chế độ không có nhân tính,(một chế độ cực kỳ vô luân) chứ không phải muốn xa lìa quê hương,lòng Tôi đang tê tái thì bất ngờ có người tài công hô lên:có ghe cướp biển Thái Lan,Tôi trở về với thực tế nguy hiểm ,thế là cho 3 máy chạy hết tốc lực và độ nửa giờ sau không còn thấy bóng ghe của Thái lan đâu nữa,nhưng khỏang một giờ sau thì 2 máy chạy săng đều bị hư,(có lẽ máy qúa nóng)thế là chỉ còn một máy dầu rất yếu chạy,mà lúc chạy lúc không,ghe bắt đầu trôi lênh đênh trên biển (đêm thứ nhất),rồi nước lại vào ghe nên phải tát nước đổ đi....

Cứ như vậy cho tới sáng và ngày hôm sau...rồi qua đêm thứ hai,trong đêm cũng vài lần trông thấy những thương thuyền to lớn như những tòa nhà lớn,chúng Tôi tẩm săng vào một cái áo, máng vào cái sào đốt sáng rực cả một phương trời,nhưng các thương thuyền vẫn đi mà không ngưng lại cứu vớt .Chúng Tôi đang ở tình trạng chờ cái chết sẽ đến.....Qua đến sáng sớm ngày thứ ba thì thấy một hòn đảo,vì vấn đề sinh tồn chúng tôi cố gắng tới hòn đảo đó,gần tới nơi mới thấy một ghe chở bộ đội CS đang tiến lại gần ,chúng tôi được dẫn vào bờ,lúc đó mới biết là đảo Thổ Chu(hay Thổ Châu),nhóm đảo này có vài hòn đảo.

Sau khi lên bờ Hải Quân CSVN lập danh sách các người bị bắt,và đưa lên ghe và đưa đến hòn đảo có bộ chỉ huy hải quân.Chúng tôi được chỉ định ở trong một căn nhà bỏ trống(nghe nói chủ nhà đã vượt biên)Hải quân làm thủ tục giao cho Anh Tám là một viên chức(Đại diện) xã trong đất liền coi giữ ,cứ mỗi tối thì điểm danh sau đó Anh Tám về nhà ngủ(cũng ở trên đảo, chúng tôi cũng không rõ nơi Anh Tám ở cách bao xa).Trên đảo này có vài gia đình đánh cá địa phương,có gia đình Ông Chín Hải là người hay tiếp xúc với chúng tôi nhất.Ông Chín Hải có đề nghị là cho một người trong nhóm chúng tôi về Saigon đem vàng ra và nộp cho Ông Ta thì sẽ được cứu đi tiếp(mỗi đầu người một cây vàng),chúng tôi trả lời Ông Chín Hải là dù có cho người về Saigon cũng không có vàng mà lấy,vì chúng tôi toàn là những người nghèo cả.

Sau đó, qua những cuộc điều đình thì ngã giá là khi ra ngoại quốc mỗi đầu người phải trả Ông Chín Hải 2000 dollars(trả góp, trên 18 tuổi mới phải trả, còn dưới 18 tuổi cho miễn),chúng tôi đồng ý điều kiện này.Tuy nhiên Ông Chín Hải nói là chưa chắc có cứu được vào giờ chót hay không,nên Ông ta nói cứ viết thư về gia đình là đang bị bắt ở đảo Thổ Chu và sẽ bị dẫn về đất liền(Rạch Gía)ngồi tù,chúng Tôi ai cũng viết 2,3 lá thư về cho gia đình rõ(Ông Chín Hải đem vào Rạch Giá gián tem và gởi gìum )thời gian trôi qua,mỗi ngày chúng tôi đều đánh dấu trên tường để nhớ xem ở đảo này bao nhiêu ngày.

Chúng Tôi lên đảo là đúng ngày 23 tháng chạp ta(ngày ông Táo lên chầu trời)Tình trạng ở đảo thật bi đát,gạo mua của dân địa phương,ăn cơm phải dùng vỏ dừa làm chén,muỗng thì là những muỗng gẫy nhặt ở bãi cát,đồ ăn có cá khô...Ông Chín Hải hứa là đi Rạch Giá mua kẹo bánh,thuốc lá để bán cho binh sĩ CS đóng trên mấy hòn đảo nhân dịp tết,Ông ta nói sẽ trở lại đảo và cứu chúng tôi đi tiếp với gia đình ông ta,đáng lẽ ngày 26 ta Ông ta sẽ trở lại đảo,nhưng qua ngày 26, không thấy tăm tích gì của Ông ta,bắt đầu chán nản,nhưng tới ngày 27 ta,nghe tiếng máy ghe của Ông Chín Hải ra chúng Tôi mừng rỡ....đêm 27 rạng ngày 28 ta,chúng tôi suống ghe ông Chín Hải cùng gia đình Ông Ta và rời đảo giữa đêm khuya,vì đã sửa soạn cho cuộc vượt biên này từ lâu nên Ông Chín Hải đã tổ chức rất chu đáo,ngoài ra còn có 2 cây súng AK47 để đề phòng cướp biển Thái Lan,ghe của chúng tôi may mắn là táp vào đảo gần dịp Tết ta,ghe chỉ có 26 người nên vừa đủ sức chứa,vì nếu đông người qúa thì Ông Chín Hải cũng không cứu, Ông Chín Hải cho biết là từ ngày có phong trào vượt biên thì có tới 50 ghe bị hư máy và táp vào đảo như trường hợp ghe của chúng tôi.Ghe chạy đúng 36 giờ là tới bờ biển Thái Lan(giữa trưa ngày 29 ta)Trên đường đi thì càng gần tới Thái Lan thì càng gặp nhiều tầu đánh cá Thái Lan và cũng không phân biệt được tầu nào tầu cướp biển,vì tầu của Thái Lan biết ghe của chúng tôi có súng nên chạy cách xa tầm súng..

Khi trông thấy mấy Ông sư mặc áo vàng và mấy chục người dân Thái Lan đứng trên bờ,Ông Chín Hải quyết định cho táp vào bờ,dân địa phương bằng hành động rất mau lẹ,lên ghe cướp hành lý và khám xét xem chúng tôi có dấu vàng ở bắp chân hay cánh tay không?họ làm rất mau lẹ trước mặt mấy nhà Sư,chúng tôi gọi là cướp cạn,cảnh tượng diễn ra rất nhanh không đầy 5 phút rồi dân làng bỏ chạy vì sợ Cảnh Sát tới.....

Sau đó dân địa phương chỉ cho chúng tôi đến trạm Cảnh sát,làm thủ tục và chuyển lên cấp trên(cấp Tỉnh?) bằng xe vận tải,và ngay chiều hôm đó được nhập trại Songkhla do Liên Hiệp Quốc quản trị.Khi vào trại trời nhá nhem tối,chúng tôi thấy dân tị nạn tới trước, đang mổ gà ,vịt..Hỏi ra mới biết là sắp đón giao thừa(năm đó chỉ có ngày 29 ta mà không có ngày 30 tết)Thế là cuộc vượt biên của chúng tôi đã kết thúc một cách êm đẹp,tính tới nay đã đúng 30 năm,một kỷ niệm không bao giờ có thể quên được trong cuộc đời còn lại.... và nếu có ai hỏi Tôi điều gì làm cho Tôi xúc động,vui mừng nhất khi tìm được tự do,Tôi sẽ không do dự trả lời:khi vào trại tị nạn Songhla (Thái Lan) Tôi vô cùng xúc động và sung suớng khi được nhìn lại lá Quốc Kỳ thân yêu(cờ vàng với ba sọc đỏ)......

Khi cuộc định cư yên ổn,Chúng tôi đều liên lạc và trả tiền cho Ông Chín Hải(định cư tại Texas HK),vị ân nhân của Chúng Tôi theo đúng lời cam kết.Gia đình Tôi và gia đình Anh Lê Quế định cư ở Canada,Gia đình Anh Đặng Xuân Hùng định cư tại Hoa Kỳ. Đến nay Tôi cũng chưa một lần nào trở lại thăm quê hương,lý do là chế độ CS còn kiểm soát quê hương thân yêu của Tôi......

Nay đã bước vào tuổi hoàng hôn của cuộc đời,nhưng Tôi vẫn tin tưởng vào một ngày rất gần đây chế độc CS sụp đổ để Tôi có thể trở về thăm Quê Hương trước khi nhắm mắt ra đi vĩnh viễn,mong lắm thay !!! HẾT

No comments: