Cái Bang-Mt68:
Chúng tôi đăng lại bài dưới đây với LỜI XÁC NHẬN CHÍNH THỨC của Anh Lâm Hữu Xưa-ĐS.14 như sau:
Tôi LHX, xin xác nhận để trả lời vài email của đồng môn QGHC gởi đến thắc mắc: "CHUYỆN Cựu Trung Tá Vương Văn Trổ tát tai Lâm Hữu Xưa mấy cái có thật không ?"
Đó là câu tố cáo của em Nguyễn Mạnh Phúc-ĐS.17. Sau đó có một đồng môn trước kia cùng làm việc tại KG có lên tiếng yêu cầu em Phúc viết ra từng chi tiết về sự tố cáo của em Phúc ! Nhưng đến nay đã 2 tuần trôi qua và cá nhân tôi (LHX) có nhận được vài thắc mắc như đã nêu ở bên trên.
Tôi, Lâm Hữu Xưa-ĐS.14 ;
Nay xin chân thành vắn tắt xác nhận SỰ THẬT:
"Cựu Trung Tá Vương Văn Trổ, nguyên Cựu Tỉnh/Thị Trưởng Kiên Giang/ Rạch Giá cuối cùng cho đến ngày 30-4-1975. Người thay thế Trung Tá Lê Khánh và được biết hiện đang sống ở Texas.
Tôi xin trân trọng đoan chắc 100%.
Ông Cựu Tỉnh /Thị Trưởng KG/RG đã
KHÔNG HỀ TÁT TAI TÔI (LHX) MỘT LẦN NÀO CẢ !
Tôi cũng chưa hề nghe Ông Trổ tát tai bất cứ một thuộc cấp nào , Hành Chánh lẫn Quân Đội ! Riêng đối với cá nhân tôi, tôi luôn còn mãi nhớ "HAI LẦN" mà Ông đã tỏ ra TIN CẬY ở cá nhân tôi, vào 2 trường hợp, 2 tình huống khác biệt như sau.
1- Cuối năm 1974 thì phải ?! Một, hai tuần sau khi Tòa Hành Chánh Tỉnh có quyết định thay đổi NGƯỜI GIỮ CHỨC VỤ CAO CẤP HC. Một hôm Ông Trổ gọi điện thoại vào Quận KT nhờ Ông Quận Trưởng đích thân thông báo cho tôi biết là "Trung Tá TT cần gặp tôi tại Văn Phòng Tỉnh". Tôi ra Tỉnh gặp TT Trổ tại văn phòng của Ông độ vài giờ sau khi Ông nhắn gọi tôi.
Tại văn phòng, sau khi mời tôi ngồi. Ông Trổ hỏi: " Anh và ông ... có chuyện gì không ?
- Thưa không có chuyện gì cả !
- Vậy tại sao mấy ngày nay, tôi đã nhận được đệ trình SỰ VỤ LỆNH thuyên chuyển Anh, cái đầu tôi đã không ký và đây là cái thứ 2. Nói xong Ông Trổ rút trong hộc kéo dưới bàn , đưa cho tôi coi bản thảo chờ ký tên ban hành SVL đánh bằng stencil .
Tôi coi xong trả lại và tôi nói : " Thưa Trung Tá, Thú thiệt tôi hoàn toàn không hay biết vụ nầy !
-Tùy Trung Tá quyết định !!!
- Tôi muốn gặp Anh để biết RÕ RÀNG đã có CHUYỆN GÌ ?
- Nếu không có chuyện gì thì tôi đã quyết định giữ Anh lại ngay từ khi nhận được đệ trình lần đầu !!!
Mấy tháng sau thì tới ngày 30-4-1975. Tôi nhớ mãi lần diện kiến đầu tiên và cũng là lần gặp gỡ sau cùng NGAY TẠI VĂN PHÒNG và khi Ông Trổ hãy còn nguyên thẩm quyền Tỉnh /Thị Trưởng tại vị. (*Ngoài ra , tôi chưa bao giờ gặp riêng Ông Trổ bất cứ đâu, kể cả ở Tư Dinh.)
2- Lần thứ 2, độ 1 tuần sau ngày 30-4-1975. Sau khi VC gom hầu hết các viên chức HC và QS cao cấp của Tỉnh/Thị vào trong KHÁM LỚN RẠCH GIÁ.
Hầu hết đều nằm ngủ la liệt mọi chỗ trống bên trong 4 bức tường cao. Chúng lựa chọn một số mà chúng gọi là THÀNH PHẦN NGUY HIỂM thì giam đầy, nghẹt cứng trong các buồng giam.
Anh em đề cử tôi làm đại diện phòng giam 1, sát bên cạnh phòng làm việc của VC Giám Thị trại giam.
Một chiều tối nọ, phòng tôi nhận thêm 1 người , đó là Trung Tá Trổ. (* Xin giải thích thêm, hơn 1 tuần mà tất cả nằm khám thì Ông Trổ được VC rất ưu ái rất đặc biệt, VC cao cấp của Ban Quân Quản đã ngồi chung xe, do Trung Tá Trổ lái đưa đi chỉ dẫn, giới thiệu nhiều nơi , nhiều vị trí yếu phòng của Tiểu Khu. Đến khi VC trình diễn xong cái màn làm bộ có HOÀ HỢP , HOÀ GIẢI DÂN TÔC thì chúng đem vào nhốt chung với chúng tôi.
Tôi vẫn nhớ, ngay trong đêm đầu tiên đó. Khi mọi người đã ngủ say thì Trung Tá Trổ đã lăn mình, nhích dần qua từng người để đến bên cạnh tôi. Ông nói :" Tôi biết tôi sắp phải đi khỏi đây ! Tôi nhờ Anh nói tôi THÀNH THẬT XIN LỖI TẤT CẢ ANH EM , vì tôi không có kinh nghiệm, hiểu biết xác thực về ... Cách Mạng."
- Tôi nhớ tôi có trả lời: "Bây giờ mọi người đều chung một hoàn cảnh, chắc không ai còn lòng dạ nào để trách cứ gì với Trung Tá đâu ! Nếu Trung Tá phải rời khỏi đây, chúng tôi kính chúc Trung Tá được nhiều may nắn !!!" (* Mấy câu đàm thoại nầy chỉ ghi lại đại ý mà thôi. Không phải nguyên văn vì đã 34 năm rồi !)
Mấy ngày sau, Ông Trổ bị đưa qua biệt giam trong phòng tối 1 người. Mấy ngày sau nữa thì Ông Trổ đã biến mất khỏi khám lớn hồi nào không ai hay biết !!!?
Tôi không muốn nói dài hơn, chỉ đủ để trả lời chung là Ông Trung Tá Trổ không hề TÁT TAI TÔI hay bất cứ ai khác./- Thân kính- Lâm Hữu Xưa-ĐS.14.
Tuesday, April 29, 2008
Rạch Giá 30.4.75
*LHXung - Úc Châu.
Rạch Giá là Tỉnh Lỵ của Tỉnh Kiên Giang cho đến năm 71 thì khu thị tứ nầy được tách rời ra, thành lập Thị Xã Rạch Giá.
Nhưng Tòa Hành Chánh Tỉnh KG vẫn còn nằm y nguyên tại địa điểm củ, bên bờ một đoạn sông ăn thông ra cửa biển, cách sân vận động không xa. Thị Xã Rạch Giá hoàn toàn nằm trong cái nôi an toàn vì được bao quanh bởi các Quận và Chi Khu của Tỉnh Kiên Giang. Cho nên khi đề cập tới áp lực địch thì chỉ có nói đến Tỉnh Kiên Giang, và chỉ có các đơn vị quân sự của Tỉnh mới có trọng trách trực tiếp bảo vệ an ninh cho Tỉnh và Thị Xã. Về phương diện tổ chức Hành Chánh thì biệt lập hẳn ra, có hai Tòa Hành Chánh Tỉnh và Thị Xã; nhưng chỉ đặt chung dưới sự chỉ huy của một vị Tỉnh Trưởng kiêm Thị Trưởng.Nói chung thì Tỉnh Kiên Giang thường xuyên chịu một áp lực nặng nề của Cộng Quân, vì vị trí nằm sát với biên giới Miên ( Quận Hà Tiên) , kế bên Chương Thiện ( Quận Kiên Bình - Giồng Riềng ) và ác liệt hơn cả là hai Quận Kiên An và Hiếu Lễ lại nằm gọn trong khu vực rừng tràm U-Minh Thượng, giáp với Tỉnh An Xuyên ( Cà Mau).Khu rừng U-Minh là Trung Tâm Dưỡng Quân của Việt Cộng, khi chúng xăm nhập từ Bắc vào Nam qua ngõ đường mòn Hồ Chí Minh, tới Miền Đông chúng lách qua Miên rồi trở vô Miền Nam qua đoạn biên giới Miên Việt giữa Hà Tiên và Châu Đốc. Chúng tiếp tục lẩn tránh và di chuyển ngang qua vùng Mông Thọ, ranh giới của Quận Kiên Thành và Quận Kiên Tân, băng qua Sông Cái Bé và Cái Lớn để vô Trung Tâm Dưỡng Quân U-Minh.
Chắc những ai đã từng sống qua tại Kiên Giang đều biết đến địa danh “ Cây Số 13”; cây số 13 là một trụ đá ghi khoảng cách 13 cây số từ Chợ Rạch Giá, trên đường Liên Tỉnh Lộ 8 nối liền Rạch Giá -Long Xuyên. Cây số 13 ở bên trên Mông Thọ một chút, đoạn đường nầy không biết vì vô tình hay vì một đe dọa nào đó, mà nhà cửa rất thưa thớt. Ngay tại chỗ nầy Việt Cộng thường hay di chuyển ngang qua với những đơn vị lớn, chúng bắt buộc phải qua ngang đây để xuống U-Minh. Chúng ta có đóng đồn để chặn địch tại gần cây số 13, các đơn vị lưu động cũng hay nằm phục kích chờ địch. Đụng độ thường hay xảy ra cũng tại cây số 13, và vào năm 71 (?) VC tổn thất khá nặng với nhiều xác nữ hộ lý ( đều có vết mổ ) và một bao bố tiền cụ Hồ , giống y như tiền tiếp thu sau nầy. Nhưng rồi địch vẫn cứ qua... lâu lâu sáng ra mới phát hiện dấu tích đêm qua Việt Cộng tràn ngang lộ ít nhứt cũng cỡ một, hai tiểu đoàn!
Tình hình an ninh của Tỉnh KG vào thời điểm tháng 3/75 rất là yên tĩnh, trong khi tình thế ở Cao Nguyên và Miền Trung vô cùng xáo trộn và nguy ngập. Hạ tuần tháng 3 thì KG đã tận mắt chứng kiến tình thế bất ổn đã lan tràn khắp nơi; một đoàn vài ngàn người gốc Đơn Dương - Tùng Nghĩa đã chạy đến Rạch Giá xin chính quyền giúp đỡ ra Phú Quốc lánh cư . Một trại tỵ nạn được cấp tốc thiết lập tại Trung Tâm Huấn Luyện Nghĩa Quân cũ ở Minh Lương, cách RG 14 cây số.Sang qua trung tuần tháng 4/75 thì các tàu Hải Quân chở người di tản từ Đà Nẳng xuôi Nam, tàu không được cập bến ở Vũng Tàu vì trên tàu có những loạn quân cướp bóc, hãm hiếp ... rất thê thảm. Nên tàu được lịnh phải cặp bến ở Phú Quốc để thanh lọc, và quân cảnh đã phải thi hành luật khẩn trương để thanh trừng ngay tại chỗ đối với các hung thủ có bằng chứng cụ thể đã gây cướp bóc, hãm hiếp, bạo loạn trên tàu ; chắc bạn đọc vẫn còn nhớ câu chuyện gia đình gồm cả vợ con của một Trung Tá nọ lên cùng tàu.
Tháng 4/75 đối với người dân KG/RG, tuy có âu lo về thời cuộc do ảnh hưởng cuộc di tản ở Cao Nguyên; nhưng tổng quát thì chính quyền và dân chúng vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, không ai nghĩ đến chuyện Việt Cộng có thể chiếm được Miền Nam. Lúc đó các xã và các Quận vẫn hành nhiệm bình thường, chưa có một đơn vị VNCH nào của Tỉnh bị nguy ngập .Bất chợt, sáng ngày 25/4 (?) từ Văn Phòng Quận Kiên Thành ở Ngã Ba Rạch Sỏi, gần Căn Cứ Thủy Xưởng; tôi nghe có tiếng trực thăng rầm rộ đáp xuống phi trường Rạch Sỏi. Tôi vô cổng phi trường, thấy các thủy quân lục chiến Mỹ đã nằm dọc theo hai bên phi đạo. Chỉ độ nửa giờ sau là toàn thể Cố Vấn Mỹ của Tỉnh đã rút về Cần Thơ, để lại ngổn ngang những chiếc xe bóng loáng, còn tòn ten các chìa khóa.Đến đêm 29 rạng ngày 30 /75 tại Phi Trường Rạch Sỏi, cách Quận Kiên Thành 2 km và cách Rạch Giá 7 km, đã bị VC tấn công ồ ạt. VC đã nhiều đợt tràn lên phi đạo, nhằm tiêu diệt một địa điểm phòng thủ Quận Kiên Thành, đặt bên trên phòng khách Phi Trường. Những khẩu đại liên trên cao ốc đã chặn đứng lực lượng cộng quân đông đảo gấp bội.
Nhưng đến gần sáng thì có liên lạc cho biết : đơn vị cơ thiết của Tỉnh , căn cứ ở Rạch Mẽo ( cách RG 3 km) sẽ ra trợ lực cho toán án ngữ Phi Trường. Không ngờ khi xe cơ giới ( loại xe bọc sắt chạy bằng 4 bánh, hay dùng để mở đường) vừa tới gần vị trí đơn vị ta thì thay vì nhắm vào địch, lại trở súng đại liên gắn trên xe tiêu diệt gọn phe ta đang vui mừng vì tin lầm có tiếp viện! ( Trích nguyên văn VC nói về sự kiên trên như sau: “ Tại thị trấn Rạch Sỏi, theo kế hoạch định trước, bộ đội ta hợp đồng chặt chẽ với đại đội xe thiết giáp ngụy do thiếu úy SƯƠNG (nội ứng của ta), chỉ huy từ ngoài đánh vào, từ trong đánh ra, nhanh chóng tiêu diệt địch, làm chủ 3 trọng điểm là sân bay, căn cứ sửa chữa hải quân Rạch Sỏi, bót Cầu Hoằng, và huy hiếp bao vây chi khu Kiên Thành. Suốt ngày vây ép, công kích, đến 19 giờ ngày 30.4.75, ta chiếm lĩnh hoàn toàn chi khu này.” )Thiếu Úy Sương là chuyện có thật, là một sĩ quan địa phương quân, chỉ huy trưởng đội cơ giới của Tỉnh, đóng ở Rạch Mẽo giữa đường cầu Quay - Rạch Giá. Vị sĩ quan nầy làm nội gián cho Việt Cộng, đã quay súng tiêu diệt phe ta đang cố giữ phi trường. Mặc dù chúng đã chiếm được phi trường từ sáng sớm, nhưng chúng không dễ dàng tấn chiếm chi khu Kiên Thành vì gặp kháng cự mạnh mẽ, cho nên thiếu úy Sương không thể nào đem xe cơ giới trở vô đánh phá Rạch Giá.
Tại cầu Rạch Sỏi là nút chặn trọng yếu cho Rạch Giá, nơi đây trung úy phân chi khu trưởng xã Phó Cơ Điều ( Quận Lỵ Kiên Thành ) đã cương quyết không buông súng. Mãi sau khi nghe lịnh đầu hàng của DVM, anh ta mới đành cho các binh sĩ thuộc quyền về nhà và anh vẫn đi đi, lại lại ôm súng gác cầu cho đến chiều tối, khi nghe tin khắp nơi đều vô vọng anh mới đành rời vị trí trách nhiệm.Cùng đêm 29/4 về phía Chùa Phật Lớn, Việt Cộng cũng đã mở một mũi dùi tấn công vào Tiểu Khu ven theo xóm Mộ Bia . Chúng đã đụng phải một đơn vị nằm kích làm vòng đai an ninh cho Thị Xã. Đơn vị nầy do sự chỉ huy gan dạ của trung úy Dệt, nên địch đã tổn thất khá nặng, để lại nhiều xác và vội vã rút đi trước khi trời sáng.Tóm lại, rạng ngày 30.4 thì Rạch Giá vẫn chưa có gì quá trầm trọng, các chi khu vẫn tới tấp liên lạc với trung tâm hành quân báo cáo tình hình và nhận lịnh tử thủ của Tiểu Khu Trưởng.Hầu hết các sĩ quan của Tiểu Khu và nhân viên các cấp của Tòa Hành Chánh và Thị Chánh đều có mặt tại nhiệm sở trong tư thế tử thủ. Nhưng đến trưa thì nghe lịnh đầu hàng truyền thanh từ Sài Gòn. Lúc đó trung tá Tỉnh/Thị/Tiểu Khu Trưởng còn chần chừ và cố gắng liên lạc với quân khu 4. Ban đầu còn nghe “ chờ lịnh”, ít lâu sau thì liên lạc với quân khu bị gián đoạn.
Trung tá T. bắt đầu tự quyết, ông xả giới nghiêm, cho tất cả quân nhân, công chức về liên lạc gia đình từ 1 giờ đến 3 giờ chiều, phải trở lại nhiệm sở nhận lịnh mới.Ra khỏi tòa hành chánh, ngổn ngang một cảnh tượng ngược xuôi, chen lấn qua lại giữa người đi bộ lính quýnh và người chạy xe chở người, chở đủ thứ hối hả ... kẻ vô, người hướng ra ngoài thị tứ.Buổi chiều đến 3 giờ trở vô nhiệm sở thì thấy vắng khá nhiều cấp chi huy cảnh sát và hành chánh, như ông chỉ huy trưởng cảnh sát, ông chỉ huy phó, ông trưởng ban Phượng Hoàng, ông trưởng ban Đặc Biệt , ông Trưởng Ty Tài Chánh Tỉnh ... đã lấy tàu giang cảnh ra khơi trong thời gian xả giới nghiêm.Số nhân viên còn lại đã được tập trung vào Hội Trường, cứ ngồi chờ mà không thấy trung ta ùT. đâu cả! Có người định mở cửa dò xét tình hình ra sao thì mới biết cửa đã bị khóa bên ngoài. Ai cũng sốt ruột, lo lắng chờ đợi ... đến hơn 7 giờ tối mới thấy cửa mở và trung tá T. bước vô với một tên Việt Cộng, được giới thiệu là đại diện cho cách mạng vào tiếp thu RG-KG.Tên VC nầy vào hội trường với hai tên cận vệ, nhìn thấy trong hội trường đông đảo phe ta nên tỏ vẽ “ hơi nhợn”, bằng cách tự kéo ghế ra xa, thủ ở một góc phòng. Rồi trịnh trọng tuyên bố :” may cho các anh đã đầu hàng sớm, chớ chậm hơn một chút thì chúng tôi san bằng Rạch Giá.” Sau đó hắn chả cho trung tá T. nói gì, chả ký giấy tờ gì, gấp rút giải tán và căn dặn chờ lịnh gọi trình diện lại. Đến tối thì gia đình ông Phó TT và nhiều người vội vã ra khơi.
Về đoạn nầy tôi thấy cần phải nói thêm ngay là : mấy tháng sau khi tôi được đưa vào trại trong của kinh làng thứ 7 thì mới nghe các bộ đội tí hon gác trại vui miệng kể lại. Lúc ra tiếp thu rạch giá đâu có lực lượng đông đảo gì đâu! Chúng đã gom hết con nít 9, 10 tuổi trở lên, cho mang súng không có đạn, lùa hết ra thành để thị oai. Vậy mà cối vẹm trên lại hù, đòi “bình địa Rạch Giá!”Còn chuyện, trong lúc các viên chức bị nhốt trong hội trường thì sau nầy có nhiều người kể rằng : “ Trung tá Tỉnh Trưởng đã liên lạc với thân hào nhân sĩ trong tỉnh để hỏi ý kiến và đã chở một con heo quay ( do chủ tiệm bịt răng vàng L.M. lo) và cùng ngồi xe jeep với Bác Sĩ Trần L. (cựu thiếu tá Cao Đài ?) lên cầu số 2 để rước tên VC vào tiếp thu.” trong khi có cả ngàn tàu đánh cá, đầy đủ nhiên liệu chờ được Ty Nông Ngư Nghiệp cấp phép ra khơi.Các ngày 1 và 2 tháng năm thì người ta còn thấy trung tá T. mặc đồ đen, khăn rằn lái xe đưa VC đi chỉ chỗ nầy, khu kia cho VC biết. Nhưng ít hôm sau thì ông cũng bị vào khám lớn chung với chúng tôi. Đầu tiên ông T. nằm chung phòng với chúng tôi ít hôm, trước khi bị giam riêng và bị đưa đi đêm nào không ai hay; một đêm nọ ông lén bò tới gần tôi nói: “ Tôi biết tôi sắp bị đi xa, nên nhờ anh gặp anh em nhắn lời thành thật xin lỗi giùm tôi, tôi đã nhầm lẫn làm liên lụy tới mọi người cộng sự viên.”
Thêm một chuyện bội phản khác, địch nằm cạnh ta là bà Nguyễn Thị Thiệp, thư ký của Ty Nội An Tỉnh, Bà Thiệp lại là nhân viên phụ trách phần hành hồ sơ nhân viên trong Ban An Ninh Hành Chánh. Bà ta có nhiệm vụ liên lạc với cảnh sát và theo dõi kết quả sưu tra lý lịch của tất cả nhân viên trong Tỉnh và Viên Chức Xã Ấp. Dĩ nhiên bà Thiệp không phải là cấp chỉ huy, nhưng vai trò của bà ta đã vô cùng nguy hiểm vì bà Thiệp là một VC nằm vùng, gài ngay trong Ty Nội An thì còn chuyện bí mật nào trong Tỉnh mà VC không hay biết ?!Ngay ngày 30.4, bà Thiệp một người đàn bà có tướng Chị Doãn , bỗng nhiên được mọi người nể sợ ... vì bà đeo K.54, chễm chệ ngồi xe jeep đi lục lọi các nơi, đuổi nhà từng người ra khỏi các khu cư xá. bà Thiệp lại móc nối được một cô Tham Sự, trưởng ban ANHC, thế mới đáng sợ!Cũng lại thêm một trường hợp giống như Trần Quốc Bửu xảy ra ở Kiên Giang là Ông Tỉnh Trưởng lại có một tên tài xế thân cận, chính là một VC thứ thiệt nằm vùng, ngay sát bên ông Tỉnh Trưởng 24/24 thì thử hỏi mọi di chuyển, mọi hành động, mọi chỉ thị làm sao VC không thấu đáo?!
Tên nầy nghe đâu đã ra rìa và đã trở thành một thương gia khai thác ngành cà phê, hiện trở thành tỷ phú có hạng không thua gì Nguyễn Tấn Dũng, cũng người gốc Rạch Giá.Càng viết, càng nóng máy, tôi còn nhiều chuyện nội tuyến để dông dài thêm, nhưng thôi đành giới hạn để quý bạn đọc khỏi ngộp thở, khỏi quá hồi hộp khi biết sơ qua một số diễn tiến nơi nhiệm sở KG-RG vào những giây phút chót của VNCH. Những giọt nước mắt nóng năm nào như vẫn còn đầm đìa trên má ai?! sẽ còn mãi với thời gian.
*** Nghe tin Trung tá T. sau nhiều năm khổ ải trên đất Bắc, hiện sống ở Hoa Kỳ. Xin có lời nhắn thăm và chúc lành ! Nếu có gì sai sót, hay còn đôi điều uẩn khúc. kính xin ông vui lòng cho biết để sự thật mãi được tôn trọng. lhx.
*** Viết cho trang Web nhà, để không quên một ngày “ Từ đó Việt Nam chìm vào tăm tối, đọa đày”./- Úc Châu, 4/05.
Posted by Nam Tào at 7:24 PM 0 comments
Labels: LHXung
No comments:
Post a Comment