THƠ
CỦA BÁC SĨ THẦN KINH
CHU TẤT TIẾN
Cám ơn Hội Nam California đã tổ chức một buổi Picnic khá vui.
Xin gửi các ban PPS sau đây, mong dư vị của buổi Picnic thêm đậm đà.
Và cũng xin gửi vài vần thơ... lẩn thẩn ...
Chiến đấu mãi cũng mệt mỏi, cần một vài vần thơ, phải không, các bạn?
Có ai nhớ nhà thơ nào đã viết câu này không?
"Đôi khi ta vấp ngã,
Phải vịn câu thơ mà đứng dậy)
Xin giúp.
Chu tất Tiến.
LỤA, EM, VÀ THƠ
Lụa em, nõn muợt trăng tròn
Xuôi em, chân thả cho ngon giấc đời
Mơ em, hoa buớm rơi rơi
Áo phơi hồn mộng rối bời tim anh
HỒNG NHUNG
Một nụ hồng nhung ngan ngát huơng
Nửa khuya dịu nở, long lanh suơng
Từng cánh xuân nồng, em e ấp
Trăm năm áo lụa vẫn còn vuơng
DỊU DÀNG
Xin em áo lụa cao sang
Xin bờ môi nhỏ, dịu dàng trong anh
Giọt nào cho mắt long lanh
Cho tim anh mãi quẩn quanh bên nguời
Một em ngọt nhẹ tiếng cuời
Một ta vần vũ, nghiêng đời cho em
TUỞNG
Tuởng chừng như thoáng chiêm bao
Tuởng như cánh hạc vẫn dào dạt bay
Tuởng em thơm mãi hương này
Tưởng môi em nụ một ngày nào tuơi
Tuởng đang dấu kín nụ cuời
Nên anh mộng mị dẫn đời em theo
Chợt nghe gió hú chân đèo
Tỉnh ra thấy vẫn cheo leo một mình ...
MƠ
Trong thơ đã có tên nguời
Trong thinh không có nụ cuời dịu êm
Trong mơ có nét môi mềm
Trong tôi, những buổi hồn êm, hết rồi
MỘNG
Sáng lạnh, mơ em hơi thở đầy
Mắt tròn căng giấc mộng đang say
Tóc xoã mơn man bờ ngực ấm
Má hồng sẽ áp một bên tay
Trưa nắng , xin em nửa nụ cuời
Tuơi môi thay gió thấm mồ hôi
Dáng tiên căng nhựa trong tà áo
E ấp thân ngà, e ấp môi
Chiều ấm, tình lên cầu xa lộ
Yêu em lồng lộng cát, sông , hồ
Nụ hôn ngây ngất từng hơi ấm
Hạnh phúc miên man vỗ bến bờ
TỪ ẤY
Hồn tôi từ độ im thơ
Tuởng như phiêu bạt, gió vờ vật bay
Trong tim, nhện cỏ giăng đầy
Cô đơn chất ngất, cơn say dật dờ
Nhìn hoa như lặng, như tờ
Cõi đời là mộng, cõi người là mơ
Rồi Em, rồi Nụ Hôn Xưa
Chợt về lãng đãng, chợt oà phím thơ
Bừng tôi tỉnh giấc ngu ngơ
Rừng phong bỗng dậy, đứng chờ dấu chân
Cho tôi lại kiếp phân vân
Một mai em có ân cần không,
MƠ ? Một mai em có ?.. bây giờ ...?
No comments:
Post a Comment